Chương 9: Đoạn tuyệt quan hệ thành công

Nói xong, cậu không thèm quan tâm sắc mặt của mấy người đó nữa, xoay người bước đi.

Ngọc Trúc lật đật theo sau, trong lòng ngạc nhiên khôn xiết.

Hôm nay, màn kịch này ai biết chuyện thì sẽ hiểu thiếu gia là bị ép đến đường cùng. Ai không biết lại tưởng thiếu gia đang làm loạn.

Nhìn bộ dạng tức giận đến nghẹn lời của lão gia, bà mẹ kế cũng nén giận không nói được gì, còn nhị thiếu gia đã định xông tới mấy lần. Nhưng đều bị đại tiểu thư giữ lại, Nếu không thì chắc chắn đã xảy ra xô xát rồi.

Ngọc Trúc sợ đến suýt chết khϊếp. Nhưng may mắn mọi chuyện vẫn ổn, ít nhất còn giữ được hơn hai nghìn năm linh thạch. Chỉ tiếc rằng... dường như thiếu gia thật sự phải gả cho Phó Táp.

Thật sự phải gả sao...?

"Thiếu gia." Ngọc Trúc không nhịn được lên tiếng.

Bạch Tiểu Hồ biết cậu muốn nói gì, chỉ bình thản gật đầu: "Cứ gả qua đó xem sao. Dù gì thiếu gia của đệ cũng không phải là người dễ bị bắt nạt."

Bạch Tiểu Hồ rời đi dứt khoát, một chút cũng không muốn nán lại thêm, bởi ai mà biết ở lại có thể xảy ra biến cố gì.

Dù gì thì tra cha vẫn là cha ruột, nhưng còn có một bà mẹ kế tâm địa khó lường ở bên. Vừa rồi cậu thắng là nhờ ra tay bất ngờ, lại tỏ thái độ cứng rắn. Đối phương bị uy hϊếp bất ngờ nên mới chùn bước. Nếu cậu chậm một bước, hoặc mềm mỏng đi, thì có khi họ đã kịp phản ứng lại.

May mắn là mọi chuyện đã xong xuôi.

Đã cắt đứt quan hệ rồi, sau này có chuyện gì cũng dễ làm hơn, không còn bị bó tay bó chân.

Lúc này, tra cha cuối cùng cũng phản ứng lại, hậm hực nói: “Sao tôi có cảm giác nó đến đây là để cắt đứt quan hệ với tôi.”

Mẹ kế thầm nghĩ không lẽ ông ta hối hận rồi, nên vội vàng trấn an: “Làm gì có chuyện đó, lão gia là ai chứ…..Không bàn đến tài sản trong nhà, chỉ nói đến dáng vẻ anh tuấn, phong độ ngời ngời. Huống hồ, lúc này mới 50 tuổi đã kết thành Kim Đan, tương lai còn có thể đột phá cao hơn, lên Nguyên Anh, Hóa Thần hay thậm chí Đại Thừa cũng không chừng. Đến lúc đó phi thăng lên tiên giới, cắt đứt quan hệ với ngài thì có lợi ích gì cho nó đâu.”

Muội muội tiện nghi cũng nhanh chóng hùa theo: “Đúng vậy…..Tục ngữ có câu "Một người đắc đạo, gà chó lên trời". Con với mẹ và đệ đệ còn phải chờ cha nâng đỡ lên đâu. Bạch Tiểu Hồ chỉ đang cáu giận nhất thời thôi, sau này chắc chắn sẽ phải hối hận.”

Mẹ con hai người chỉ vài lời đã khiến tra cha vui vẻ trở lại. Đúng là ông ta hiểu rõ năng lực của Bạch Tiểu Hồ. Dù có cắt đứt quan hệ, ông cũng chẳng thiệt thòi gì. Dù sao thì cũng không có gì cần dùng tới nó.

Thậm chí không có đứa con này còn tốt hơn, sau này nếu Bạch Tiểu Hồ làm ra chuyện gì ở Phó gia, nhà họ cũng không phải gánh trách nhiệm.

Dù Phó Táp đã bị phế, nhưng hai vị trưởng bối của Phó gia vẫn là những nhân vật không dễ đối phó. Không phải hoàn toàn không thể động vào, nhưng tốt nhất cũng đừng kết thù với họ.

Về phần Bạch Tiểu Hồ bên này thì rất hài lòng. Cậu cùng Ngọc Trúc dọn đến phòng khách. Sau trận náo loạn, ít nhất trong khoảng thời gian này sẽ không ai dám chèn ép cậu nữa.

Chăn đệm mới tinh nhanh chóng được đưa tới, kèm theo cả lò sưởi.

Sáng hôm sau, quần áo mới cũng được mang đến. Ai cũng biết tình cảnh của cậu, sao có thể để cậu ăn mặc rách rưới ra ngoài. Nếu ép chặt quá, cậu lại quấn chăn bước ra đường như hôm trước thì càng mất mặt.

Bạch Tiểu Hồ cuối cùng cũng thoải mái sống lại. Cả ngày chỉ ngồi trong phòng ấm áp, không muốn bước ra khỏi cửa.

Lò sưởi đương nhiên tốt hơn việc đốt củi nhiều, không những không có khói mà còn giúp cả căn phòng ấm áp, thoải mái vô cùng.

“Đây mới gọi là cuộc sống.” Bạch Tiểu Hồ nói với Ngọc Trúc.

Thế nhưng Ngọc Trúc vẫn tức giận không nguôi. Nhìn có vẻ oai phong sảng khoái, nhưng hôn sự chẳng phải lại quay về như cũ hay sao?

“Thiếu gia, sao người lại đồng ý chuyện này chứ? Loại chuyện như vậy…” Ngọc Trúc tức tối đi qua đi lại trong phòng.

“Được rồi, được rồi.” Bạch Tiểu Hồ nhanh chóng trấn an: “Đệ mà còn đi đi lại lại nữa, không chừng lát nữa lại nhảy lên bàn mất. Gấp cái gì, ta tự có cách giải quyết, không cần lo.”

“Thiếu gia, người không hiểu đâu.” Ngọc Trúc sốt ruột đến phát khóc. “Tuy người không cho ta nói xấu Phó Táp, nhưng có chuyện ngài nhất định phải suy nghĩ kỹ! Chúng ta chưa từng gặp Phó Táp, làm sao biết được tính tình hắn thế nào? Dù cho tính tình có tốt đi chăng nữa, nhưng bị phế linh căn là một đả kích rất lớn. Tự kỷ đã là chuyện nhỏ, nếu hắn phát điên rồi làm loạn thì sao? Nếu xảy ra ẩu đả, hai chúng ta đánh thắng được sao?”

Phải biết rằng bên kia đều là người của Phó gia.

Bạch Tiểu Hồ nhìn hắn đầy kinh ngạc: “Đệ đúng là nghĩ xa thật đấy.”

Ngọc Trúc vẫn bực bội vì thiếu gia không lo lắng: “Thiếu gia, chúng ta cần nghĩ cách đổi lại hôn sự trước khi người của Phó gia đến đón.”