“Được rồi, đừng lo lắng quá. Ta đã có tính toán rồi.” Bạch Tiểu Hồ cầm một chùm nho mùa đông, đưa cho Ngọc Trúc rồi hỏi: “Ăn không? Loại nho này mùa đông ở Bạch gia cũng không dễ ăn được đâu. Lâu lâu bà mẹ kế kia mới hào phóng được một lần.”
Ngọc Trúc tức giận quay đầu, không thèm để ý tới cậu nữa.
Bạch Tiểu Hồ cũng không vội dỗ dành, mà psuy nghĩ. ‘Có vẻ dù tra cha đã tỉnh ngộ, nhưng lại bị mẹ kế thuyết phục. Với mẹ kế và đám người kia, họ chỉ mong cắt đứt quan hệ với cậu. Bây giờ chỉ cần họ không muốn muội muội tiện nghi kia phải gả cho Phó Táp, chắc chắn sẽ không dám gây sự với cậu.’
Vậy là tốt rồi….. Bạch Tiểu Hồ vô cùng hài lòng.
Dù sao bây giờ đang là mùa đông, lạnh đến thấu xương. Cậu không muốn lãng phí thời gian và sức lực để đấu trí đấu dũng với người khác. Tổn thương não biết bao.
Mọi chuyện cứ thế được định đoạt.
Phó gia ở tận bên kia đại lục. Ngay cả các tu sĩ Kim Đan hay Nguyên Anh nếu phi hành liên tục cũng khó lòng tới được trong một ngày. Nếu ngồi phi thuyền, cũng phải mất hai ngày mới đến nơi.
Vì khoảng cách này, nên lúc trước khi đổi hôn sự của cậu thành muội muội tiện nghi kia, hai bên chỉ trao đổi qua thư từ. Những phép truyền âm kia, muốn truyền đi xa như vậy không phải ai cũng làm được.
Nhưng bây giờ chuẩn bị thành thân, Phó gia sẽ phải cử người đến đón.
Trước khi người của Phó gia tới, Bạch Tiểu Hồ kiên quyết phải lấy được hai ngàn năm linh thạch. Cậu đâu có ngốc để họ kéo dài đến sát ngày rồi lại tìm cách qua mặt mình à?
Bạch Tiểu Hồ cười tủm tỉm nhìn mẹ kế: “Người cứ từ từ nghĩ cách. Nếu không xoay sở được cũng không sao, tôi cũng không gấp gáp gả đi lắm, kéo dài một hai năm cũng được.”
Cứ động một chút là cậu không chịu gả, khiến mẹ kế thật sự hoảng sợ, không dám dây dưa thêm. Cuối cùng bà ta đành cắn răng lấy linh thạch ra đưa cậu.
Dù sao cũng còn lại được bảy ngàn năm linh thạch, trong lòng bà ta coi như cũng được an ủi đôi chút.
Hai ngày trôi qua mà người của Phó gia vẫn chưa tới. Mẹ kế không muốn đôi co với người sắp rời đi như cậu. Bạch Tiểu Hồ cũng hiểu rõ, chỉ cần không làm gì quá đáng, hai ngày này cậu vẫn có thể thoải mái tận hưởng cuộc sống.
Cầm hai ngàn năm linh thạch trong tay, Bạch Tiểu Hồ thở dài một hơi: “Người nhanh gọn như vậy từ sớm không phải tốt hơn à, trời lạnh vậy còn bắt tôi phải đi một chuyến.”
Nói xong, cậu lập tức quay người bỏ đi, không để cho đối phương cơ hội phản bác.
Mẹ kế cứng họng: “……”
Muội muội tiện nghi kia bước ra từ phía sau màng, an ủi: “Mẹ đừng tức giận. Chỉ còn vài ngày nữa thôi. Trước đây nhịn mười mấy năm rồi, chẳng lẽ còn không chịu nổi mấy ngày này sao?”
“Vẫn là con hiểu chuyện.” Mẹ kế vỗ tay nàng, cảm thán: “Ai, đáng tiếc thật.”
“Đều do số mệnh cả.” Tiện nghi muội muội nói thêm: “May mà con còn chưa thật sự gả qua đó. Nếu không, chẳng phải là thật sự đã bước vào đường cùng hay sao?”
Để làm mẹ vui, nàng suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Giờ Bạch Tiểu Hồ đi rồi, hai kẻ vô dụng ở bên nhau cũng xứng đôi vừa lứa. Chúng ta chẳng có gì phải lo lắng. Dù sao Phó Táp đã bị phế, Phó gia chắc đang đau đầu vì chuyện khác, đâu còn tâm trí quản chuyện của chúng ta.”
“Đúng vậy.” Mẹ kế gật đầu, tiếp lời: “Tên chướng mắt ấy cuối cùng cũng đi rồi. Trước khi đi còn đòi đoạn tuyệt quan hệ với phụ thân con. Đó chẳng phải đúng ý chúng ta sao?”
“Đúng vậy. Tầm nhìn của cậu ta hạn hẹp, chỉ đòi có hai ngàn năm linh thạch. Lại không biết đó chỉ là một phần rất nhỏ trong gia sản nhà ta.”
“Đợi đến khi nó vào Phó gia, tâm trạng của Phó Táp chắc chắn không tốt. Đến lúc đó, nó sẽ bị khinh ghét ngay thôi. Biết đâu cuộc sống còn khổ hơn cả lúc ở đây.”
Hai mẹ con vui vẻ nói cười, tưởng tượng tình cảnh khổ sở của Bạch Tiểu Hồ sau này.
Nhưng…
Có hai ngàn năm linh thạch trong tay, Bạch Tiểu Hồ còn gì để phàn nàn? Dù tổn thất cũng đáng kể, nhưng như cậu từng nói với Ngọc Trúc, khi không thắng nổi thì cứ chịu đựng, rồi sau này sẽ lấy lại được tất cả.
“Hạnh phúc đến rồi.” Bạch Tiểu Hồ vui vẻ cuộn mình bên lò sưởi, vỗ đầu Ngọc Trúc và nói: “Yên tâm đi, sau này sẽ không để đệ bị đói nữa.”
Trước kia vì không đủ ăn, Ngọc Trúc thường nhường phần của mình cho Bạch Tiểu Hồ, khiến bản thân lúc nào cũng gầy gò. Hiện tại quần áo vừa người cũng trở nên chật chội.
Ngọc Trúc đang đan một chiếc vòng cổ, thực chất là dùng dây thừng xâu linh thạch lại thành vòng lớn để tiện cho Bạch Tiểu Hồ đeo.
“Thiếu gia, người thật sự muốn đeo nó lên cổ sao?” Ngọc Trúc lo lắng hỏi, cứ cảm thấy làm vậy có chút ngốc nghếch.
“Đương nhiên là đeo thật.” Bạch Tiểu Hồ đáp. Đeo trên người thì có thể tu luyện mọi lúc mọi nơi. Với tư chất cửu linh căn của cậu, không thể bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.