Lần đầu Viên Lan Tú đến nhà họ Vân, Vân lão thái gia và Vân lão thái thái nể tình đôi cháu trai cháu gái mà chấp nhận bà ta, nhưng lễ gặp mặt lại chỉ là một cuốn Gia huấn của nhà họ Vân và vài món trang sức vàng cũ kỹ.
Vân Bách Thành vẫn còn nhớ năm xưa khi ông ta và Trần thị kết hôn, trong lễ dâng trà cho cha và mẹ, hai người đã tặng cho Trần thị một hộp đầy trang sức và một bộ trang sức hồng ngọc được truyền từ bà nội!
Ban đầu Viên Lan Tú không biết sự chênh lệch này nên cũng không sao, nhưng sau này không biết bà ta nghe ngóng từ đâu mà biết được chuyện này, tức đến mức suýt ngất xỉu, đương nhiên là cũng làm ầm ĩ với Vân Bách Thành một trận.
Đến năm thứ hai đến thăm, Viên Lan Tú chú ý đến trang sức và cách ăn mặc của hai mẹ con Trần thị, lập tức phát hiện ra tuy hai mẹ con Trần thị trông rất kín đáo, nhưng thực tế một món trang sức nhỏ không bắt mắt của bọn họ cũng có thể đáng giá hơn tất cả mọi thứ trong hộp trang sức của bà ta.
Viên Lan Tú đau lòng không thôi, bà ta cảm thấy Trần thị đã ly hôn với chồng mình, những thứ đó vốn dĩ đều phải thuộc về bà ta!
Thế là bà ta khóc lóc, làm ầm ĩ bên tai Vân Bách Thành, nếu Vân Bách Thành không tìm lão thái thái đòi đồ cho bà ta, bà ta sẽ làm lớn chuyện Trần thị không còn là con dâu nhà họ Vân nữa.
Hết cách, Vân Bách Thành đành phải chạy đi đòi trang sức từ Vân lão thái thái.
Ông ta nói: “Mẹ, Lan Tú ở Kinh thành thường xuyên phải giao tiếp với người khác, mẹ cũng biết người trong quan trường rất thực dụng, ăn mặc tệ một chút đều có thể bị người ta coi thường, cũng bất lợi cho tiền đồ quan lộ của con, mẹ có thể lấy một ít trang sức cho Lan Tú mượn, cũng là giữ thể diện cho con trai của mẹ.”
Vân lão thái thái nhìn ông ta một cái, lạnh lùng nói: “Không có cái đầu lớn thì đừng đội cái mũ lớn, nếu con thấy cô ta mất mặt thì đón vợ con đến Kinh thành ở, vợ con có điểm nào không hơn cô ta?”
Mặt Vân Bách Thành đỏ bừng, nói: “Mẹ, Trần thị chẳng qua chỉ là một phụ nữ kiểu cũ, ở Giáo Dục Thính con đang thúc đẩy trường học kiểu mới, đón cô ấy đến Kinh thành chỉ tổ cản trở con mà thôi...”
Vân lão thái thái "Phì" một tiếng, cười lạnh: “Cái gì mà kiểu mới kiểu cũ, mẹ mặc kệ con kiểu mới hay kiểu cũ gì đó, nhà họ Viên đã có quyền có thế, vậy mắt cô ta còn nhăm nhe chút đồ lặt vặt của mẹ làm gì? Mẹ không hiểu gì về kiểu mới kiểu cũ, nhưng mẹ biết, từ xưa đến nay con dâu muốn trang sức để giữ thể diện, đều phải dùng của hồi môn của mình, chưa từng có lý lẽ nào đi tìm mẹ chồng đòi đồ để giữ thể diện cả!”