Chương 31: Cùng ông nội xuất phát

Bà Hứa nghe cô nói xong liền vỗ tay gào lên: “Tôi đã nói cô là cái đồ không may mắn mà, mới có bao lâu đã khắc cháu trai tôi nằm viện rồi.”

“Mẹ, mẹ cứ khóc to hơn nữa đi, phong kiến mê tín là bị bắt đi đấy, hét to nữa đi để hàng xóm đều đến nghe một chút.” Ngô Mỹ Phượng bị Ninh Tĩnh nói vậy liền lập tức im bặt.

Ninh Tĩnh liếc bà ta một cái, mím môi quay người xuống ruộng tìm bố chồng, không có thời gian để lãng phí ở đây với bà ta.

Lúc này, bố chồng và mấy người khác đang ở trong ruộng cắt lúa mì, nắng gắt như lửa, bố chồng đội mũ rơm to mà vẫn ướt đẫm mồ hôi. Thấy Ninh Tĩnh, ông ngạc nhiên hỏi: “Sao con lại đến đây?”

“Bố, bộ đội điện đến báo, bố xem đi ạ.” Ninh Tĩnh nói rồi đưa điện báo qua, bố chồng có biết đọc mấy chữ.

Bố chồng xem xong điện báo, sắc mặt tái nhợt tức thì, thân hình run rẩy nói: “Tĩnh à, con tính sao? Con bây giờ con có đi được không?” Nhìn ra được bố chồng có chút sốt ruột.

“Bố, con đi, lát nữa thu dọn đồ đạc xong là con xuất phát ngay. Ông nội của con đi cùng con.” Nói xong, Ninh Tĩnh lặng lẽ nhìn bố chồng, thấy ông ta cứ chần chừ không quyết, Ninh Tĩnh liền nói: “Bố, con đi trước xem tình hình, không chừng không có gì nghiêm trọng đâu, bây giờ đang là lúc mùa màng bận bịu. Chờ con đến nơi sẽ gửi điện báo cho bố, đi nhiều người như vậy cũng không giải quyết được vấn đề gì.”

Ninh Tĩnh thấy bố chồng lưỡng lự, liền nói: “Con đến chỗ đội trưởng xin giấy giới thiệu, khoảng một tiếng nữa là xuất phát. Bố với mọi người tự mình quyết định nhé, địa chỉ con để lại chỗ đội trưởng, chờ con đi rồi, nếu mọi người muốn đi thì cứ đi thẳng đến đó là được.” Bố chồng nghe Ninh Tĩnh nói xong nhíu chặt mày, gật đầu.

Xin xong giấy giới thiệu, Ninh Tĩnh lại về nhà vội vàng thu dọn đồ đạc cùng ông nội. Ông nội không thể sử dụng không gian, tuổi tác của ông đã cao, nên đơn giản mọi thứ thì hơn. Ông nội mang theo hộp thuốc của mình và một số dược liệu quý hiếm, cũng mang theo một ít những loại sâm núi già quý giá có thể cứu mạng. Mỗi người chuẩn bị hai bộ quần áo tắm, Ninh Tĩnh lại mang thêm hai cái bình nhỏ rượu thuốc, mang theo mười mấy cái bánh bao, một vại tương ớt, một vại đậu cô ve ngâm chua, một ít thịt khô, và một ít rau củ khô. Tỉnh H giáp với tỉnh S và một thị trấn Vân Sơn, ngồi xe lửa 6 tiếng là có thể đến nơi.

Cô dặn dò bác Tôn, mong bà ấy chăm sóc nhà cửa gà qué giúp cô, cuối cùng Ninh Tĩnh nhìn hồ ly nhỏ vẫn luôn nhìn mình bận rộn, ôm nó vào lòng, nhìn thẳng vào mắt nó rồi nói: “Dưa Lười, ta biết con thông minh, bây giờ ta với ông nội phải ra ngoài một chuyến, không tiện mang con theo. Con về thung lũng chờ chúng ta nhé, được không? Đồng ý thì gật đầu, không đồng ý thì lắc đầu.” Ninh Tĩnh chậm rãi giao tiếp với hồ ly nhỏ từng bước từng bước. Cuối cùng nó không gật đầu cũng không lắc đầu, quay người lộ mông về phía Ninh Tĩnh.

Ninh Tĩnh bất đắc dĩ nói: “Coi như con đồng ý rồi đó.” Cô thầm nghĩ dù sao khi không gặp mình thì nó vẫn sống tốt đấy thôi, cô tin rằng nó sẽ không chết đói đâu.

Thu dọn xong, cô và ông nội mỗi người đeo một cái giỏ tre rồi xuất phát. Đầu tiên là nhờ Đại Sơn dùng xe bò đưa đến thị trấn, rồi từ thị trấn đi xe khách đến huyện đã là 3 giờ chiều. Đến ga xe lửa, chuyến xe lửa gần nhất đến tỉnh H là 1 giờ sáng. May mắn mua được hai vé ngồi, lòng Ninh Tĩnh kiên định lại không ít. Đến tận lúc này cô mới cảm thấy đói bụng, vội vã đến bây giờ ngay cả bữa trưa cũng quên ăn. Ninh Tĩnh nhìn ông nội với vẻ mặt áy náy, tuổi ông cao như vậy rồi mà còn phải vất vả cùng cô, đến bây giờ còn chưa nói một tiếng mệt, hay than đói nào. Cô thầm nghĩ sau này nhất định phải hiếu thảo với ông gấp bội.