Chương 24: Ninh Tĩnh gặp nhóm trí thức trẻ

Ninh Tĩnh gói cho người nhà năm con gà rừng, 6 con thỏ rừng, và một đống nấm măng khô. Cá biển thì rất nhiều nên Ninh Tĩnh không lấy thêm. Cô lại kho một chậu nội tạng heo lớn cho người nhà mang về, rồi cô cùng người nhà lưu luyến chia tay.

“Con gái cưng, đợi mẹ thu dọn xong vụ mùa rồi sẽ đến thăm con. Ngày thường nhớ cẩn thận một chút, đừng cứ lên núi mãi, cũng đừng đi đánh cá, bờ sông nguy hiểm lắm. Trông chừng ông nội cẩn thận nhé, nếu nhà họ Hứa dám đến bắt nạt con thì con cứ gửi thư cho mẹ, mẹ sẽ đến chống lưng cho con...” Mẹ Ninh nắm tay Ninh Tĩnh, lải nhải nói một đống dài, hốc mắt vẫn còn vương nước mắt.

Anh cả và chị dâu cả cũng không nỡ nhìn Ninh Tĩnh, khiến Ninh Tĩnh nũng nịu nép vào lòng mẹ khóc như một người si tình, Ninh Tĩnh cũng không muốn khóc đâu, nhưng không biết là do mang thai hay vì lý do gì mà bây giờ cô rất dễ xúc động.

Tiễn người nhà đi, Ninh Tĩnh ngồi một mình trên ghế vẫn còn ủ rũ không thôi, buồn bã sầu não.

“Con bé Tĩnh, ông già này vẫn còn ở đây bầu bạn với cháu mà, cháu làm gì mà nũng nịu thế hả? Hơn nữa cũng đâu phải là không gặp được nữa. Nhìn cái bộ dạng tiền đồ của cháu xem.” Ông nội nhìn dáng vẻ này của Ninh Tĩnh mà bực mình không thôi.

“Có thời gian như thế thì học hành cho tử tế vào.” Nói rồi ông cầm một quyển sách Trung Thảo Dược Đồ Giải đưa cho Ninh Tĩnh.

“Mau học cho tốt vào, mai vào núi hái thuốc cùng ông.”

Ninh Tĩnh hữu khí vô lực nhận lấy sách rồi đáp: “Cháu biết rồi.”

“Có ai ở nhà không?” Lúc này, ngoài sân truyền đến tiếng gọi của một người phụ nữ.

Ninh Tĩnh mở cổng ra thì thấy bên ngoài có một cô gái trẻ khoảng hai mươi tuổi đang đứng, tết hai bím tóc, áo sơ mi đỏ, quần đen ống rộng, ăn mặc rất thời thượng, ngũ quan tú lệ, trông tràn đầy sức sống tuổi thanh xuân.

“Cô là ai? Có chuyện gì không?” Ninh Tĩnh nghi hoặc hỏi.

“Xin hỏi, bác sĩ Ninh có ở đây không ạ? Tôi là Lưu Mộng, tôi thuộc điểm thanh niên trí thức, bạn tôi bị nôn mửa và tiêu chảy, nghe nói ở đây có bác sĩ?” Giọng cô gái dịu dàng, ngữ khí rất khách khí.

“Ở đây, cô đợi một lát nhé.” Nói xong, Ninh Tĩnh bước nhanh quay vào trong phòng.

“Ông ơi, có người bị bệnh, họ muốn nhờ ông tới khám.” Thôn nhà họ Hứa không có bác sĩ, gần nhất là trạm y tế ở thị trấn. Có ông nội ở đây, người trong thôn khám bệnh tiện lợi hơn rất nhiều.

“Triệu chứng gì?” Ông nội lập tức dùng vẻ mặt nghiêm túc hỏi Ninh Tĩnh.

Tuy thường ngày ông nội không đáng tin cậy lắm, nhưng ông lại rất nghiêm túc đối với công việc của mình, là một lão trung y nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới.

“Nghe nói là nôn mửa và tiêu chảy, cháu đi cùng ông nhé.” Ninh Tĩnh vào nhà lấy hộp thuốc của ông nội ra, hai người liền đi theo Lưu Mộng đi đến điểm thanh niên trí thức. Bây giờ trong thôn chỉ còn có bốn thanh niên trí thức, hai nữ hai nam. Ngoài Lưu Mộng ra thì còn có Diệp Tiểu Muội, Tào Bân, Lâm Tuấn Sinh.

“Bắt đầu nôn mửa tiêu chảy từ khi nào? Có mấy người?” Ông nội Ninh vừa đi vừa hỏi Lưu Mộng.

Lưu Mộng nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi nói: “Có ba người, ừm... Chắc là sau bữa trưa thì lần lượt bắt đầu nôn mửa, tiêu chảy.”

“Bữa trưa các cháu ăn gì? Cháu có ăn không?” Ngữ khí của ông nội nghiêm túc.

“Cháu ăn cơm sớm, không ăn cùng các cô ấy, hình như trưa nay các cô ấy ăn đậu cô ve hầm thịt với khoai tây hầm cải trắng. Bánh nướng to nữa.” Lưu Mộng nghĩ một lát rồi trả lời.

“Đi thôi, đến đó nhìn xem là biết.” Đang nói chuyện thì ba người đã đi đến điểm thanh niên trí thức.

Điểm thanh niên trí thức có hai gian nhà chính, ở giữa là nhà chính, ngày thường nhóm thanh niên trí thức đều sẽ ăn cơm, tụ họp ở trong nhà chính.

“Lâm Tuấn Sinh, cậu nhanh lên, tôi sắp không nhịn được nữa rồi.” Một người đàn ông cao gầy, đeo kính vịn vào tường, hướng về phía nhà vệ sinh mà hô.