Chương 1: Bốn con số trong tài khoản

Mặt trời chói chang, tiếng ve sầu nghe uể oải, thiếu sức sống, ngay cả hàng liễu ven đường cũng rũ hết cả đầu, người đi bộ trên đường ai nấy đều rảo bước vội vã, chẳng ai muốn phải chịu đựng cái nắng gay gắt của mùa hè.

Ninh Tĩnh ngồi trong một góc phố, ngây người nhìn lên bầu trời. Dù tên là Ninh Tĩnh nhưng lòng cô lúc này lại chẳng hề tĩnh la lặng chút nào vì cô vừa mới nghỉ việc ở công ty đã gắn bó suốt năm năm. Tính từ lúc tốt nghiệp đến nay, cô đã lăn lộn ở thành phố H này được chín năm, đổi qua ba công ty, vậy mà vẫn nhà không có, xe không có, tiền tiết kiệm chỉ vỏn vẹn bốn con số. Ninh Tĩnh mông lung chẳng biết con đường sau này phải đi về đâu.

Ninh Tĩnh đã 33 tuổi và là một gái ế chính hiệu. Xung quanh bạn bè người thân chỉ còn sót lại mình cô vẫn cô đơn lẻ bóng, nhìn con nhà người ta đã lớn đến mức có thể chạy đi mua nước tương, lòng cô lại thấy ngưỡng mộ khôn xiết.

Cô ngưỡng mộ họ có được gia đình của riêng mình, có những đứa con của riêng mình. Ninh Tĩnh rất thích trẻ con, nhưng đến giờ một mảnh tình vắt vai còn không có thì biết tìm đâu ra người để sinh con đây.

Lê lết tấm thân mệt mỏi trên đường, Ninh Tĩnh lại ảo tưởng về một cuộc gặp gỡ định mệnh với người ấy nhưng cô cũng biết đó chỉ là mơ mộng mà thôi vì với bộ dạng của cô hiện tại thì thật sự quá khó để tìm được người yêu. Ninh Tĩnh làm ở bộ phận quan hệ khách hàng của một khách sạn, với ngoại hình của cô hiện giờ mà công ty có thể giữ cô lại đến tận hôm nay cũng phải nói rằng họ đã đối xử với cô rất hết tình hết nghĩa rồi.

Thật ra Ninh Tĩnh không hề xấu, ngược lại còn rất xinh đẹp, với ngũ quan vô cùng tinh xảo, nếu không thì cô đã chẳng thể trụ lại ở bộ phận quan hệ khách hàng suốt năm năm trời. Nhưng năm tháng là con dao hai lưỡi, Ninh Tĩnh lại thiếu khả năng tự chủ, miệng ăn không ngừng, cân nặng cứ thế tăng vọt lên đến 75 ký. Thân hình béo ú đã phá hỏng hết những đường nét tinh xảo trên gương mặt cô. Nghĩ đến đây thì thật sự là hối hận cũng đã muộn.

Trở về căn nhà thuê ở thành phố H, đó là một căn hộ một phòng khách, một phòng ngủ và một nhà vệ sinh rộng 52 mét vuông, một mình Ninh Tĩnh ở thì quá đủ. Tiền thuê nhà sắp đến hạn trả mà công việc tiếp theo lại chẳng biết đến khi nào mới tìm được. Ninh Tĩnh thấy thật mờ mịt. Đất trời rộng lớn như vậy, đâu mới là chốn quay về của cô đây...