Tần Mạn Tuyết vừa xuyên qua đã đối mặt với biến cố. Nhìn trụ sở ủy ban phố ngay trước mắt, lại nhìn cô bạn thân giả tạo đang ra sức khua môi múa mép dụ dỗ mình đi thanh niên xung phong, Tần Mạn Tuyết …
Tần Mạn Tuyết vừa xuyên qua đã đối mặt với biến cố. Nhìn trụ sở ủy ban phố ngay trước mắt, lại nhìn cô bạn thân giả tạo đang ra sức khua môi múa mép dụ dỗ mình đi thanh niên xung phong, Tần Mạn Tuyết không nói hai lời, tung cước đá bay đối phương.
Cô phủi tay, hừ lạnh: "Bản tiểu thư đã kết hôn với hộ khẩu Bắc Kinh rồi, ai cũng đừng hòng chia rẽ chúng ta. Xuống nông thôn ấy hả? Không bao giờ!"
Việc làm? Không cần lo. Hệ thống làm thuê đã tự động dâng việc tới tận tay. Thế là trong khi cả nhà đều phấn đấu thành công nhân chính thức, riêng cô vẫn mãi là nhân viên tạm thời.
Nhưng mà, anh hai: "Mạn Mạn, lương tháng này của anh, chia em một nửa."
Anh họ: "Mạn Mạn, anh cũng có phần cho em đây."
Cầm sấp tiền lương do anh chị em "nộp tận tay", nhìn đống tiền vàng chất đống trong góc không gian, Tần Mạn Tuyết chống nạnh cười lớn: "Ha ha ha, làm nhân viên tạm thời quả là chân ái! Chính thức hay không không quan trọng, quan trọng là các người đều đang làm thuê cho tôi!"
Văn án hay. Đợi truyện ạ. Bạn xem tin nhắn giúp mình.