Chương 57

Thật ra Tuyết Nhàn nàng chỉ cảm thấy đây không phải người nàng yêu dù hình hài xá© ŧᏂịŧ thì đó chính là vương quân của nàng nhưng nàng hoàn toàn không phát giác được khác ở chỗ nào .

- Hoàng mẫu …- Hạ Vũ Gia kéo nhẹ góc tay áo của Tuyết Nhàn

- Sao vậy ? Con không thích mặc thứ này sao ?

- Dạ không phải, chỉ là …

- Con là con gái của ta , là công chúa cao quý của Vũ triều đương nhiên phải mặc nhưng bộ quần áo đẹp nhất

Tuyết Nhàn hướng ánh mắt dịu dàng tới nha đầu nhỏ , nàng vẫn luôn đối với đứa bé này là vô cùng yêu thích , lại vô cùng thương cảm .

- Hoàng mẫu , con có chuyện muốn nói

- Hở ? - Tuyết Nhàn nghiêng đầu ghé sát về phía cô bé

- Có phải phụ thân đã xảy ra chuyện gì không ạ ? Mấy ngày trước con có đến tìm người , dù người nói chuyện rất bình thường nhưng màu sắc của người rất tối , rất đáng sợ , trước đây đều là màu vàng

- … ân , ta đã biết , việc này con đừng nói với ai

- Hoàng mẫu , có phải con đã làm sai điều gì không ?

- Ta nói cho con biết một thứ nhé , ta cũng có thể nhìn thấy màu sắc đấy

—————

Hạ Chỉ vô cùng hoảng sợ , nhìn công chúa có thể tự lành lại vết thương ở trước mặt , rõ ràng kiếp trước , kiếp trước nữa nàng ta đều có thể chết mà tại sao ?

Tuyết Nhàn nhặt thanh kiếm lên , từ từ bước tới chỗ Hạ Chỉ , kì quái , con mắt của nàng rõ ràng đang dần chuyển sang màu đỏ

- Ngươi , ngươi thế mà lại có màu đen bẩn thỉu như vậy ? Vương quân của ta trước đây không bẩn thỉu như vậy

Hạ Chỉ lùi lại , miệng mấp máy đọc mấy câu thần chú gì đó . Sau đó một ngọn lửa bao lấy cơ thể Hạ Chỉ , lửa tàn người cũng biến mất .

Tuyết Nhàn ngã khuỵu xuống, đù không thể chết nhưng đau đớn đó vẫn là thật , con mắt đó đúng là đáng bị nguyền rủa .

- Bệ hạ … người không sao chứ

- Tiểu Hắc , ngươi chuẩn bị đúng kế hoạch đi , ngày mai ta sẽ phổ biến với mọi người

Tên ám vệ đột nhiên quỳ xuống , đầu hắn cúi thấp đầy vẻ tôn kính .

- Bệ hạ , tuân lệnh người

Tuyết Nhàn đứng dậy , miệng nàng vẫn còn lẩm bẩm , mà từ góc độ này của Kiểm Vu có thể nhìn rất rõ khẩu hình miệng của nàng

“ Mizu ngươi ở đâu”

- A người ở trên đó còn định nghe lén tới bao giờ

- Đúng là không gì qua mắt được người- Kiểm Vu nhẹ nhàng nhảy xuống , trên khoé miệng lúc nào cũng treo một nụ cười vô cùng chói mắt

- Tại sao quốc sư lại ở đây ?

- Ta đã nghe chuyện của vương quân , ta có thể giúp người

Tuyết Nhàn không nói gì , nàng chỉ chăm chú muốn nghe xem rút cuộc Kiểm Vu muốn làm gì . Con người quốc sư thần bí khó đoán, luôn làm cho người đối diện có cảm giác ghê sợ lại tò mò muốn khám phá

- Kiểu gì tên Hạ Chỉ đó cũng sẽ tìm mọi cách cướp lại Vũ triều , vậy nên bằng mọi cách ta sẽ giúp người gìn giữ giang sơn với một điều kiện , người hãy trả lại cái vòng tay đó của Đỗ gia cho Di Giai

- Ngươi cho rằng trẫm luyến tiếc giang sơn này lắm sao ? Nhưng chiếc vòng đó vốn là của ai thì nên được trả về người đó , ta sẽ suy xét

- Người , cũng giống cô ấy phải không ?

Tuyết Nhàn không quay đầu lại , nhắc tới mẫu thân lúc này thì quả thật Kiểm Vu không khôn ngoan chút nào

- Người cũng không thoát khỏi vòng luân hồi đó s-

Cánh cửa bật mở , một nha hoàn biến sắc chạy vào vội quỳ rạp xuống đất

- Bệ hạ vạn tuế , quận mã đã không qua khỏi …

- Ngươi nói sao !!!

————

Tuyết Tinh không hiểu sao lại thành ra thế này , hắn lúc đó nói chỉ ra ngoài một chút , bảo nàng đợi một chút , tại sao khi trở lại đã bất tỉnh và giờ thì không còn hơi thở nữa

- Tiểu Vũ , ngươi đang trêu đùa ta sao ? Ai đã hứa cùng ta bách niên giai lão , ai hứa cùng ta …

Khi nàng còn đang gào khóc thì đã bị một cánh tay đưa tới nhẹ nhàng ôm lấy nàng

- Hoàng tỷ , chuyện này là sao ? Tại sao hắn lại lạnh như vậy ? Chúng ta đã hứa cùng nhau rất nhiều thứ

- Tinh nhi , bình tĩnh lại để quốc sư kiểm tra cho hắn , nhất định là hắn chỉ ngủ một chút

Kiểm Vu tiến lên , nhận lấy ánh mắt uỷ thác của Tuyết Nhàn nhẹ nhàng vén áo của người nằm trên giường vết đen đó đã lan rộng khắp lưng

- Thứ này là ? - Tuyết Nhàn hoảng sợ , vết đen lớn như thế , rất giống cái ở sau lưng thái tử

- Người … cũng thấy sao ?

Chỉ có vài người đặc biệt mới có thể thấy mực đánh dấu , một khi có mực đánh dấu tức là đã chết mà chết bằng ma thuật đen. Một khi xuất hiện tức là thân xác đã bị thần thánh chối từ .

- Thấy gì , hai người thấy gì , tay hắn động sao ? Hay hắn lén mở mắt nhìn …

Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng , quận chúa nhìn xung quanh thoát khỏi cái ôm của Tuyết Nhàn chạy đến bên giường

- Nói gì đi chứ , sao không ai nói gì với ta, ai cũng muốn gạt ta sao ? - Tuyết Tinh nắm áo của Mạc Vũ không ngừng kéo qua kéo lại

- Đừng có mà đùa quá đáng như vậy , ta vô cùng tức giận đấy , ta sẽ không cho ngươi chạm vào ta suốt đời

- Sao không ai nói gì với ta hết , ai ai cũng muốn gạt ta

Tuyết Tinh ngã xuống , nàng bật khóc , nước mắt rơi xuống như mưa , từng hạt lớn , không ai biết được ngày hôm đó quận chúa đã khóc bao lâu , đợi đến khi nàng mệt đến ngất đi trời đã chập tối .