Mizu vẫn luôn không hiểu , bản thân vì sao xuất hiện sự trống rỗng như thế , cuối cùng thì sự trống rỗng áy cũng được lí giải, qua lời kể của Hina thì cũng hiểu đại khái , sự trống rỗng đó đến từ một cô gái của thế giới khác
- Chuyện này có ổn không vậy ? - Mizu xoa xoa cái trán lên tiếng
- Chuyện nào ? - Hina vẫn còn đang vô cùng lo lắng vì sao chỉ rơi xuống nước một chút mà đã hôn mê 7 tháng rồi.
- Cậu bắt đầu bị xoá kí ức rồi sao
- Tớ không hiểu cậu nói gì nhưng đúng là cảm giác như tớ vừa quên thứ gì đó rất quan trọng
- Nếu tớ thích một cô gái mới có gần 20 tuổi thì sao ? Cậu có ủng hộ tớ không ?
- Hả ??????
(Chữ “ hả” này dài tới cổng sau bệnh viện rồi )
- Tớ cảm thấy tớ chính là thực lòng thích cô ấy , vô cùng thích
- Có hai vấn đề chính ở đây nè Mizu , thứ nhất là cậu có người mình thích từ bao giờ , thứ hai là cậu gần 30 tuổi rồi đó , thích hồng hài nhi tới vậy hả ?
- Haha , nói chuyện với người vừa quên hết mọi thứ như cậu thì có ích gì …- Mizu cười chua chát
- Dù sao , tớ không rõ cậu thích là ai nhưng nếu đã nói lời yêu ai nhất định phải chịu trách nhiệm với toàn bộ lời nói của mình
- Cậu từ khi nào triết lí như vậy ? À nhắc mới nhớ , mẹ cậu không tới thăm cậu sao
- Cậu biết mà , công việc của bà ấy rất bận - Hina cụp mắt , người mẹ này luôn vô cùng lạnh nhạt
- Ừm
- Còn cô bé cậu thích thì sao ? Người ta có biết cậu thích người ta không?
- Có , tớ đã thổ lộ qua
- Mối quan hệ của các cậu có vẻ khó khăn đây , dù sao tớ cũng chưa từng thích qua người cùng giới - Hina ung dung cắn một miếng táo nhìn Mizu đầy chắc chắn
- Là cậu nói đó nha …
- Vẻ mặt đó của cậu là sao Mizu? Cô ấy trông như thế nào mà cướp được trái tim của đội trưởng vậy ta
——————
“Vô cùng xinh đẹp , thông minh cũng rất tinh tế , đáng yêu , đôi mắt đó của cô ấy như chứa cả một đại dương lớn , một con người nhìn có vẻ mạnh mẽ , băng giá nhưng thật sự rất ấm áp, nhìn thì mạnh mẽ nhưng nội tâm lại yếu đuối như những cô gái ngoài kia”
Tuyết Nhàn cảm thấy nàng thực sự là có bệnh rồi , thế mà lại ngồi đây đọc đi đọc lại nhưng dòng chữ mãi không dám nói của tên kia kể về nàng , có những việc nàng vĩnh viễn không muốn tin
- Tại sao tim ta đau như thế này ? Phò mã đã tỉnh dậy rồi mà tại sao lại xa lạ như vậy ?
Một bóng đen bất ngờ xuất hiện và quỳ xuống trước mặt Tuyết Nhàn , đó là ám vệ của phủ công chúa.
- Bệ hạ
- Đến đâu rồi - Tuyết Nhàn hướng ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ
- Đúng như người đã dự liệu , quân đội Đường quốc đã gửi thư tới chúng ta
- Trẫm đã biết , vậy còn chuyện sáng nay thì sao ?
- Hạ thần đã cho người điều tra nhưng tất cả bằng chứng đều hướng đến quận mã là người ra tay ám sát vương quân , nhưng có một điểm nghi vấn
- …
- Quận mã trước nay luôn không có hiềm khích gì với phò mã
- Ngươi lui đi
————
Tuyết Nhàn rõ ràng đang đứng trước mặt người mà nàng yêu tận xương tuỷ , vì sao lại xa lạ như thế
- Chẳng lẽ bệ hạ cứ đứng mãi như vậy sao ? - Hạ Chỉ lên tiếng phá vỡ sự im lặng
- Chỉ là ta thực lo cho ngươi
- Đa tạ bệ hạ quan tâm
- Chuyện ở phủ quận chúa là sao ? Tên đó sao lại đâm ngươi bị thương tới mức này
- Ta cũng không rõ , chỉ là Tuyết Nhàn nàng phải tin ta
- Ta với ngươi chính là cái danh kia phu thế , hà cớ gì ngươi sợ ta không tin ngươi
- Chỉ là chuyện ta nói ra có chút khủng khϊếp , sợ bệ hạ cho rằng ta nguỵ biện không tin ta
- Hạ Chỉ , ngươi cứ nói những việc mà ngươi biết
- Lúc đó , Mạc Vũ đã nói với ta rằng , hắn thực ra là yêu nàng , hắn luôn ngày đêm mong nhớ nàng , tiếp cận quận chúa chỉ vì muốn cạnh nàng , hắn căm hận ta vì đã cướp mất nàng
- …
Tuyết Nhàn không nói gì nàng chỉ ngẩn người ra , nàng đứng dậy tiến tới rót một tách trà , quay lưng đối với Hạ Chỉ
- Tuyết Nhàn , nàng phải tin ta , ta lúc đó vô cùng tức giận đã ẩu đả với hắn không ngờ lại bị hắn đâm một đao
-…
- Tuyết Nhàn nàng không tin ta sao ? - Hạ Chỉ hoảng loạn tới mức luống cuống tay chân muốn đứng dậy khỏi giường
- Ta đã biết …
- Nàng tin ta mà , ta biết mà
- Ta đến cùng vẫn muốn nói ngươi biết một chuyện - Tuyết Nhàn xoay người hướng ánh mắt sắc lạnh về phía Hạ Chỉ
- Nàng nhìn ta như vậy là sao ?
- Ngươi đã trở lại đúng thân xác của mình rồi nhỉ ? Hạ Chỉ của thế giới này …
- Nàng nói vậy là sao ? Ta thực sự không hiểu
- Haha , ta nghĩ việc ta trải qua nhiều kiếp sống ngươi phải là người hiểu rõ nhất chứ , kiếp trước , kiếp trước đó tính cách của ngươi khác xa với người đó
- Người nói gì vậy
- Ngươi nghĩ việc ngươi cho người đó mượn thân xác ngươi mà ta không biết sao ? Người đó chưa bao giờ gọi ta là Tuyết Nhàn vậy mà ngươi lại gọi tới 3 lần
- Ha , bệ hạ , người cũng thực sự là thông minh , nếu thông minh như vậy chắc người cũng biết mình chẳng phải máu mủ của Vũ triều nhỉ
- Ta từ lâu đã biết , ta chính là ghê tởm dòng máu đó
- Ha , vậy là ngươi không biết ta là con cháu của Vũ triều sao?
- Từ lâu đã biết …
- Hở …tại sao ? Tại sao ngươi vẫn còn ngồi trên ngai vàng chỉ tay năm ngón , đó vốn dĩ là chỗ của người họ Vũ bọn ta
Hạ Chỉ gào lên ném một con dao về phía Tuyết Nhàn . Trước sự kinh ngạc của ám vệ , nàng thế mà lại không né . Tuyết Nhàn chỉ là nhẹ nhàng rút con dao dính đầy máu ra khỏi l*иg ngực , vết thương thế mà lại nhanh chóng lành lại
- Ngươi biết vì sao không ? Vì ta là người được chọn , là người mang huyết thống của thần
- Không thể nào …
- Chẳng lẽ ngươi chưa bao giờ nghi ngờ tại sao ta lại có thể sống xót trở về mà không có một vết sẹo nào sau khi lưu lạc ngoài dân gian sao
Từ hôm tổ chức lễ đăng cơ Tuyết Nhàn đã xoá sạch vết bớt , nàng cũng lười giả vờ việc bản thân có sức mạnh hồi phục trước Hạ Chỉ của thế giới này .
( Bình luận vắng quá các fen ơi:(( )