Chương 5.2: Vi diệu

“Ngưu Kế? Là chỉ Ngưu chưởng quỹ?”

Đổng Phúc Châu không chắc, bước đến phía đối diện hỏi.

“À, quên không nói, Ngưu Kế vốn là đầu bếp, ngươi chớ bận tâm mấy lời ông ất nói, thời gian lâu rồi sẽ rõ thôi.”

Lục Ly rót một chén trà đẩy tới trước mặt nàng:

“Đi đường vất vả rồi, uống chén trà nóng cho ấm người.”

“Đa tạ.”

Đổng Phúc Châu kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt vô thức dừng lại nơi những ngón tay đang cầm chén trà của Lục Ly. Kiếp trước nàng chính là một kẻ cuồng tay chính hiệu, tiếc thay tay mình lại là dạng búp măng mũm mĩm.

Lục Ly vừa nói xong cũng thấy hơi lạ lẫm — xưa nay chưa từng nói với ai mấy câu như vậy. Trừ mẫu thân, chưa ai hỏi han hắn điều gì, hắn cũng chưa từng bận tâm người khác.

Thấy Đổng Phúc Châu cứ nhìn chằm chằm mình, hắn bối rối:

“Chẳng lẽ ta nói gì sai sao? Sao nàng lại nhìn ta như thế?”

Tối qua hắn cho người tra xét Đổng Phúc Châu, sáng sớm nay đã có tin: bối cảnh đơn giản, trong nhà chỉ có bốn người, làm nghề nuôi heo ba đời, đến đời Đổng phụ thân thì lụn bại. Dạo trước nàng bị thương nơi đầu, chắc cùng đường rồi mới đến bán công thức món ăn.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Lục Ly khẽ liếc nhìn trán nàng, vết thương đã lành gần hết, tóc mái phủ xuống che lại gần như không thấy gì. Đổng Phúc Châu cũng cảm nhận được có người nhìn mình, đôi mắt hạnh chạm phải đôi mắt đào hoa của hắn, chẳng ai chịu nhường ai — khó mà nói, ai là người đa tình hơn.

Cảm giác lúng túng hôm qua lại ùa về, Đổng Phúc Châu vội uống cạn chén trà còn lại rồi đứng dậy:

“Ta... ta đi xem thử Ngưu đại trù thế nào.”

Nói xong liền nhanh chóng chuồn mất.

Lục Ly nhìn bóng lưng nàng khuất dần mà thầm nghĩ:

Ta... đáng sợ đến thế sao?

Trong bếp, Ngưu Kế đang rửa rau, hôm qua ăn giá đỗ chưa đã miệng, hôm nay quyết chí cho thêm thật nhiều, ăn cho thỏa thích.

Vừa thấy Đổng Phúc Châu bước vào, ông ấy vội vã ném bó rau vào chậu nước, hai tay còn ướt liền quẹt luôn lên tạp dề vài cái, cười hớn hở:

“Đổng nương tử, rau ta đã rửa xong rồi, giờ dạy ta xử lý thịt đi!”

Nói rồi lại chà chà tay tỏ vẻ sốt sắng.

“Được, vậy ta và ngươi xử lý thịt trước.”

Đổng Phúc Châu cũng quấn tạp dề vào, thầm nhủ:

Mốt ta vẽ bộ đồ liền thân dùng khi chăn nuôi, có thể chống hôi, chống bẩn, chắc chắn hữu dụng!

Hai miếng thịt hôm nay đều là thịt tươi chưa qua xử lý, nên phải bắt đầu từ bước khử mùi. Trước khi ướp, cần lọc bỏ lớp da. Đổng Phúc Châu cầm dao thái, lưỡi dao lướt nhẹ nhàng cắt xuyên da thịt, từng đường ngọt xớt, da và thịt tách bạch ra không chút trở ngại.

“Thủ pháp khéo ghê!”

Ngưu Kế không khỏi tán thưởng. Đừng nhìn ông ấy thường ngày có vẻ ba hoa lấc cấc, chứ tài nghệ nấu nướng lại chẳng hề tầm thường. Từ nhỏ bị bán vào tửu lâu, tình cờ bái được danh sư học nghề. Sau khi sư phụ qua đời, không nơi nương tựa, ông ấy lên thuyền buôn tính xuôi từ Phúc Kiến ra kinh thành.

Không ngờ đi đến Chiết Giang thì gặp cướp biển, để giữ mạng, Ngưu Kế liều mình nhảy xuống thuyền, nhờ Lục Ly cứu mới thoát chết. Tỉnh lại thì thuyền đã tới bến ngoại ô kinh thành.

Nhảy thuyền thì còn màng gì hành lý với bạc, tất cả đều trôi sông theo thuyền buôn, thế là bèn bám lấy ân nhân. Dần dà sống chung, mới biết chủ tử này ngoài lạnh trong nóng, lại không câu nệ lễ nghi phức tạp, vì thế mà theo đến nay.

“Thịt thái lát dày ba phân là vừa, mỏng quá ăn không sướиɠ miệng, dày quá thì không thấm vị, ăn sẽ nhạt.”

Đổng Phúc Châu thái liền mười mấy lát rồi đưa dao cho Ngưu Kế:

“Ngươi thử đi.”

Ngưu Kế từ nhỏ theo sư phụ làm bếp, kỹ năng cắt lát rất khá, từng cắt cá phi lê như chơi, giờ đổi sang thịt lợn cũng không là vấn đề.

Thế là cả phần thịt còn lại được ông ấy thái thành lát đều tăm tắp.

Đổng Phúc Châu vốn tưởng ông ấy khó dạy, ai dè chỉ là trông có vẻ tưng tửng, chứ tay nghề không chê được.

Sau khi có phần thịt lát sẵn, đến món thịt kho cũng dễ hơn, chỉ cần cắt thành từng miếng vừa đầu ngón tay.

Kế tiếp là đến bước xào nấu. Đổng Phúc Châu đứng bên chỉ dẫn về lửa, nói rõ: