Chương 2

Hắn đưa tay sờ thử, mới phát hiện trên đầu mình có một cục u to, bị rách da, chạm vào đau nhói. Cũng may đã không còn chảy máu, có lẽ đã được nước suối rửa sạch. Hắn thử cảm nhận vết thương, đoán rằng nguyên chủ chắc bị rơi từ trên cầu xuống, đập đầu rồi chết đuối, sau đó hắn mới xuyên tới nhập vào.

Sở Tiêu Vân cố gắng tiêu hóa những ký ức còn sót lại, dần hiểu được nhiều điều về thế giới này. Ví dụ như nơi đây tồn tại một loại người gọi là “song nhi”, giới tính nằm giữa nam và nữ. Ngoại hình giống đàn ông, nhưng vóc dáng nhỏ nhắn hơn, mặt mũi thanh tú, có thể sinh con. Khi tiếp nhận thông tin này, cả người hắn cứng đờ như hóa đá. Nhưng vì hiện giờ mình nhếch nhác quá mức, hắn không có tâm trạng để nghĩ sâu thêm.

Hắn còn biết được tên của người này cũng là Sở Tiêu Vân. Một tên côn đồ mà lại mang cái tên văn nhã như vậy thật là kỳ cục, hóa ra là vì cha hắn ta từng là một thầy đồ, hy vọng con mình sau này có thể thành đạt, vươn cao như mây nên mới đặt tên ấy. Nào ngờ khí chất của người cha chẳng truyền được tí nào, từ nhỏ hắn ta đã lêu lổng phá phách. Hai vợ chồng thầy đồ vì buồn phiền mà thành bệnh, rồi sớm sớm qua đời cả hai.

Nguyên chủ vốn chẳng còn ai quản thúc, lại càng thêm ngang ngược vô pháp vô thiên, chẳng bao lâu đã tiêu sạch tài sản cha mẹ để lại, ngay cả nhà cửa cũng đem bán, chỉ còn lại một căn viện nát dùng làm kho chứa đồ khi cha mẹ còn sống và hai mẫu ruộng cằn để sống lay lắt qua ngày.

Sở Tiêu Vân thở phào một hơi. Tuy mấy cô gái trong cục từng kể mấy câu chuyện xuyên không, người hiện đại về cổ đại toàn sống như rồng như phượng, nhưng dù sao cũng phải có điểm tựa chứ đúng không? May mà nguyên chủ còn để lại một nơi để đặt chân. Hắn định về lại chỗ nguyên chủ đang ở, à không, giờ là chỗ của chính hắn rồi, rồi mới tính tiếp bước sau.

Dựa vào ký ức còn sót lại, hắn tìm đường về ngôi nhà của nguyên chủ, bây giờ phải gọi là nhà của mình. Dọc đường đi, hễ có người trông thấy hắn là lập tức né tránh, người thì nhanh chân vòng qua, kẻ thì cúi đầu lướt qua. Một phần là nhờ vào "danh tiếng lẫy lừng" của nguyên chủ ngày trước, phần khác là do dáng vẻ thê thảm hiện tại của hắn góp phần. Dù là ai, thấy một người đầu be bét máu, tóc tai rối bù thì cũng không khỏi rợn người. Chỉ có một người duy nhất, kẻ từng làm tay sai cho nguyên chủ, tên là Vương Tam Cường, trông thấy hắn thì không tránh mà còn bước tới hỏi han:

"Ui chao, Vân ca, hôm qua cả ngày không thấy huynh, tối cũng chẳng về. Huynh bị sao vậy?"

Nhà Vương Tam Cường ở gần căn viện nát của nguyên chủ, có lẽ đêm qua lại qua tìm nhưng không thấy, mà nào biết rằng nguyên chủ đã ngã cầu chết mất rồi.

Lúc này còn có người chịu mở lời nói chuyện với mình, cũng coi như việc tốt. Sở Tiêu Vân mở miệng đáp: "Không sao, hôm qua uống nhiều quá, té một cú."

Vương Tam Cường nhìn vết thương to tướng trên đầu hắn, sắc mặt tái mét, nổi hết da gà: "Huynh đúng là nam tử hán thứ thiệt... mà... có đau không đấy?"

Đau sao mà không đau được! Sở Tiêu Vân dù mới đến nhưng chuyện gì nên hiểu cũng hiểu rồi. Hiện giờ có sẵn một người hiểu cuộc sống thời cổ, lại còn làm chân sai vặt thì tội gì không dùng? Hắn thở dài một tiếng: "Tam Cường, giúp ta mời một vị bác... đại phu đến xem thương tích đi. Với lại, tìm chút gì cho ta lót dạ."

Nói nửa, hắn mới sực nhớ ra, người cổ đại chắc chẳng biết từ "bác sĩ", thế là lập tức đổi lại.

Vương Tam Cường vốn mù chữ, không hiểu từ ngữ hiện đại, chỉ thấy Sở Tiêu Vân nói gì đó khó hiểu, ngơ ngác đứng đó chẳng nhúc nhích, cũng không trả lời.

Sở Tiêu Vân thấy lạ, quay sang nhìn hắn ta, lúc này Vương Tam Cường mới ấp úng: "Vân ca, huynh cũng biết mà, ta nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra tiền mời đại phu cho huynh chứ..."