Cố Thanh Từ có chút ngơ ngác nhìn Nguyễn Chỉ.
Đánh dấu là vùng kiến thức mù mờ của nàng, phải hồi tưởng lại ký ức cốt truyện đã được nhồi nhét vào đầu.
Omega và Alpha ngoài sự khác biệt về hình thể, còn có một điểm khác biệt nữa.
Trên cổ Omega có tuyến thể, định kỳ sẽ có thời kỳ động dục, phóng thích tin tức tố.
Mà Alpha có thể đánh dấu, sẽ phân bố tin tức tố trấn an, trung hòa tin tức tố trong kỳ động dục của Omega.
Đánh dấu tạm thời là dùng răng cắn vào tuyến thể trên cổ để đánh dấu.
Còn có một loại đánh dấu vĩnh viễn, là Alpha dùng bộ phận thứ hai trên cơ thể mình để đem tin tức tố rót vào Omega, như vậy là có thể khiến Omega mang thai.
“Tỷ tỷ, ý của tỷ là… ý đó sao?” Cố Thanh Từ lướt qua trong đầu một lượt, khuôn mặt nhỏ nhắn từ vàng chuyển sang đỏ.
Không phải là cái ý mà nàng đang nghĩ đó chứ?
Trong cốt truyện, Nguyễn Chỉ là người có hôn phối, cũng là một nhân vật tàn nhẫn rất mạnh.
Nàng có chút hơi sợ hãi.
“Thế nào? Ngươi không phải nói ta bảo ngươi làm gì thì ngươi sẽ làm cái đó sao? Đánh dấu tạm thời, cắn tuyến thể.” Nguyễn Chỉ nhìn Cố Thanh Từ lạnh lùng nói, mang theo ý vị mệnh lệnh.
Cố Thanh Từ do dự, khiến Nguyễn Chỉ cảm thấy nàng đang ghét bỏ, nếu như là như vậy thì những lời trước đó chẳng qua cũng chỉ là giả vờ.
Nguyên chủ Cố Thanh Từ ngoài việc ghét bỏ thân phận con nhà buôn của Nguyễn Chỉ, cũng không thích cái “mùi tiền” - cũng chính là mùi tin tức tố trên người Nguyễn Chỉ.
Lúc này, thứ đang khuếch tán trong không khí chính là tin tức tố của Nguyễn Chỉ.
Hơi mang vị chát đắng.
Nguyễn Chỉ phóng thích càng nhiều tin tức tố, mùi chát đắng càng nồng đậm.
Tin tức tố của Omega thường đều thơm ngọt, còn như của Nguyễn Chỉ, mang theo vị chát đắng rất hiếm thấy.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân Nguyễn Chỉ thành thân muộn.
Nếu trước đây Cố Thanh Từ ngửi thấy mùi hương này, chắc chắn sẽ bịt mũi miệng, cực kỳ ghét bỏ mà tránh xa.
Nhưng lúc này, mặt Cố Thanh Từ đỏ bừng, nuốt một ngụm nước bọt, hơi thở trở nên dồn dập.
Loại hương vị này nàng rất quen thuộc, người đến từ Đại Chủng Hoa đều quen thuộc, đây chẳng phải là hương trà sao?
Chỉ cần có chút kiên nhẫn, tĩnh tâm thưởng thức, sẽ cảm nhận được mới mẻ trong miệng, vị chát dần biến thành vị ngọt phong phú, tinh khiết thơm nhẹ lan tỏa trong miệng.
Đắng chát chỉ là hương đầu, khiến hương vị thêm phong phú.
Loại hương vị này, quả thực không thể nào ngon hơn được!
Thêm chút sữa bò nữa, hương vị càng tuyệt.
Trước tận thế nàng ngày nào cũng uống.
Thật nhớ quá đi.
Ô ô, ngay cả tin tức tố của Nguyễn Chỉ cũng là khẩu vị mà nàng thích.
“Ngươi cắn hay không cắn?” Nguyễn Chỉ lạnh mắt nhìn vẻ mặt kỳ quái của Cố Thanh Từ, cái loại ánh mắt mang theo sát ý kia lại xuất hiện.
Bản năng sinh tồn của động vật nhỏ mà Cố Thanh Từ luyện được ở mạt thế bỗng chốc trỗi dậy.
“Ta nghe lời. Ta, ta cắn…” Cố Thanh Từ vội nói, giọng ngoan ngoãn, nói xong lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt.
Nàng nhớ ra rồi, ở thế giới kỳ lạ này không có thuốc ức chế, Omega từ lúc phân hóa đã phải chịu tra tấn bởi kỳ động dục, cho nên nhiều Omega vừa đến tuổi trưởng thành sau khi phân hóa sẽ nhanh chóng gả đi.
Nguyễn Chỉ bị chậm trễ đến hai mươi tuổi, thật sự không thể kéo dài được nữa, ngoài ý muốn bị người hãm hại, cùng nguyên chủ Cố Thanh Từ ở chung phòng trong kỳ động dục, bị ép gả vội.