Dù sao đây là thời đại phong kiến, tất nhiên sẽ có phần mê tín.
Tạ Tam Nương đối với nguyên chủ, chắc là vẫn có chút tình mẫu tử nhỉ?
Cố Thanh Từ vừa nói vừa nức nở, len lén quan sát phản ứng của bà ta.
“Cái đồ chết tiệt đó, chết rồi còn muốn làm khổ ta! Sao ông ta không tìm cách khác đi!” Tạ Tam Nương từ trong kinh ngạc hoàn hồn, lau khóe mắt khóc.
Cố Thanh Từ nghe lời Tạ Tam Nương, đây là tin rồi!
Trong lòng nàng hơi có chút áy náy.
Nghĩ kỹ thì đây cũng xem như cứu mạng Tạ Tam Nương, nếu không với cái miệng của bà ta, nói thêm vài câu, chỉ càng rút ngắn thanh máu của bọn họ.
“Nương, con nhớ, ở quê chúng ta có một trang viên phải không? Hay là, người cứ tạm về đó ở ít lâu. Đợi tìm được cách khác, con lại đón người trở về?” Cố Thanh Từ thăm dò nói.
Tạ Tam Nương nghe vậy thì mặt liền xanh mét.
Trang viên ở quê chỉ có một chỗ, mà trước nay toàn là thϊếp thất hoặc nô bộc phạm lỗi mới bị đuổi về trang viên ở quê. Sau khi Cố phụ mất, Tạ Tam Nương đã đem tất cả thϊếp thất của Cố phụ ném đến cái trang viên đó tự sinh tự diệt.
Điều kiện ở nơi đó làm sao có thể tốt bằng cái huyện nhỏ bọn họ đang ở bây giờ?
“Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Tối nay con lại hỏi cha con xem, bảo ông ấy tìm cách khác đi! Ta đi đốt cho ông ấy thêm ít tiền giấy!” Tạ Tam Nương nhíu mày nói.
“Tối nay nếu như mơ thấy, con sẽ hỏi thử.” Cố Thanh Từ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lời nói hoang đường như vậy, Tạ Tam Nương không lập tức phản đối mà còn tin, tính ra cũng thành công một nửa rồi.
Nói thì nói như vậy, nhưng nàng vẫn phải chuẩn bị thêm vài thứ khác, để Tạ Tam Nương hạ quyết tâm rời đi.
Cố Thanh Từ đói đến chịu không nổi, nói xong điều cần nói, liền cầm lấy thứ trông giống như bánh trên bàn bắt đầu ăn.
Hương vị có chút thô ráp, nhưng lúc này nàng cũng chẳng còn bụng dạ đâu mà kén chọn.
Trong khi Cố Thanh Từ đang ăn, Tạ Tam Nương đi tìm người mua tiền giấy, chuẩn bị đem đi đốt.
Trong bóng tối có một bóng người nhỏ bé lặng lẽ rời đi, đến phòng ngủ của Nguyễn Chỉ ở Tú Nghi Viên.