“Ồ, chủ nhân thân yêu của ta, cuối cùng ngài cũng nhớ đến ta rồi. Ta đã đợi ngài mười năm rồi đấy!” Nói xong, hòn đá xanh lam đứng dậy ngay trong lòng bàn tay Thẩm Húc Nghiêu.
Chăm chú nhìn Linh Ngôn Thạch, Thẩm Húc Nghiêu chân thành nói: “Bớt nói nhảm, ta bị thương đầy người, sắp chết rồi, mau chữa trị cho ta. Chữa khỏi cho ta, mau lên.”
“Được rồi, chủ nhân.” Gật đầu, hòn đá xanh lam phát ra từng luồng ánh sáng xanh bao bọc lấy cơ thể Thẩm Húc Nghiêu.
Chỉ trong chốc lát, vết roi trên người Thẩm Húc Nghiêu đã lành lặn. Nhưng Linh Ngôn Thạch thì mệt mỏi nằm vật ra trong lòng bàn tay hắn.
“Haizz, chủ nhân à, thực lực của ngài thấp quá! Mệt chết ta rồi.”
“Được rồi, ngươi về nghỉ ngơi trước đi, lát nữa ta tìm đồ tốt tẩm bổ cho ngươi.” Giơ tay lên, Thẩm Húc Nghiêu xoa đầu Linh Ngôn Thạch, nhẹ giọng an ủi.
“Được thôi!” Ứng một tiếng, Linh Ngôn Thạch bay trở lại vào trong thức hải của Thẩm Húc Nghiêu.
Thẩm Húc Nghiêu cúi đầu nhìn, phát hiện vết thương trên người mình đều đã khỏi hẳn. Hắn ngồi dậy khỏi giường, lấy từ nhẫn không gian ra một viên đá chiếu sáng, đặt bên cạnh giường.
Hiện tại, Giang San San vẫn chưa lấy được đồ do mẹ nguyên chủ để lại, cũng chưa lấy được Linh Ngôn Thạch của nguyên chủ, cho nên ả sẽ không chịu để yên, nhất định sẽ đến gϊếŧ người cướp của. Vì thế, Giang gia lúc này đối với Thẩm Húc Nghiêu chính là đầm rồng hang hổ. Hắn phải lập tức rời khỏi đây.
Nghĩ đến đây, Thẩm Húc Nghiêu lấy từ nhẫn không gian của nguyên chủ ra một tấm bản đồ. Nguyên chủ mua bản đồ định đi lịch luyện, đáng tiếc, không bao giờ đi được nữa. Nghĩ đến nguyên chủ bị làm vật hy sinh, Thẩm Húc Nghiêu khẽ thở dài một tiếng.
Cầm bản đồ, Thẩm Húc Nghiêu xem xét tỉ mỉ, rất nhanh đã xác định được một nơi ẩn náu cho mình. Sau khi xác định địa điểm muốn đến, hắn cất bản đồ đi, cầm lấy một chiếc giày dưới đất, thò tay vào bên trong tìm kiếm ngăn bí mật, từ đó lấy ra một chiếc nhẫn không gian do mẹ nguyên chủ để lại.
Tâm niệm vừa động, Thẩm Húc Nghiêu lấy từ trong nhẫn không gian ra một lọ dược tễ ẩn thân, dứt khoát uống cạn.
Uống thuốc xong, Thẩm Húc Nghiêu bắt đầu cởϊ qυầи áo, cởi sạch toàn bộ y phục trên người, bao gồm cả đồ lót và tất chân. Ngay cả dây buộc tóc cũng tháo ra. Trần trụi đứng trên đất đợi khoảng một chén trà nhỏ, Thẩm Húc Nghiêu phát hiện tay mình đã trở nên trong suốt.
Hắn tháo chiếc nhẫn không gian của nguyên chủ ra, nhét vào trong nhẫn không gian của mẹ nguyên chủ, sau đó ngậm chiếc nhẫn vào trong miệng. Hết cách rồi, quần áo không thể tàng hình, nên muốn dùng dược tễ ẩn thân thì buộc phải không mặc gì cả, nhẫn không gian cũng không được đeo. Nếu không sẽ bị phát hiện.
Lại đợi thêm một lát, thấy chân và cơ thể mình cũng đã biến mất, Thẩm Húc Nghiêu vô cùng hài lòng. Đi đến trước gương nhìn thử, thấy trong gương đã không còn bóng dáng mình, Thẩm Húc Nghiêu mới đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ nhảy ra ngoài, rón rén rời khỏi phòng.
Lúc đi đến cổng viện, Thẩm Húc Nghiêu nhìn thấy hộ vệ của Giang gia. Ngoài hộ vệ ra, trong rừng cây bên cạnh còn có mấy bóng người, rõ ràng đó là người do Giang San San phái tới âm thầm giám sát hắn.
Nhờ có ký ức của nguyên chủ, Thẩm Húc Nghiêu rất dễ dàng mò đến cửa sau của Giang gia, từ cửa sau lặng lẽ rời đi.
Sau khi rời khỏi Giang gia, Thẩm Húc Nghiêu liền chạy một mạch về phía Bắc. Hắn chạy điên cuồng trên con phố vắng lặng, liều mạng mà chạy. Bởi vì hắn biết, loại dược tễ này chỉ có tác dụng trong một canh giờ, cho nên hắn phải tranh thủ thời gian, phải lập tức rời khỏi Thiên Hoa Thành này.
Cũng may, thể chất của nguyên chủ rất tốt, tốc độ chạy cũng không chậm. Thẩm Húc Nghiêu dựa vào khát vọng sống mãnh liệt, gắng gượng chạy suốt một canh giờ, chạy ra khỏi Thiên Hoa Thành, chạy đến một ngọn núi hoang bên ngoài thành.
Lúc lên đến núi, đôi chân Thẩm Húc Nghiêu đã máu thịt lẫn lộn, nhưng hắn không lo được nhiều như vậy. Hắn thấy tay mình đã hiện hình trở lại, liền lấy chiếc nhẫn không gian trong miệng ra, lập tức tìm một bộ quần áo trong nhẫn của nguyên chủ mặc vào người, sau đó lại lấy ra một chiếc mặt nạ bạc đeo lên mặt.
Chiếc mặt nạ bạc này là do mẹ nguyên chủ tặng cho nguyên chủ, là một món pháp khí luyện kim cấp một, có tác dụng phòng hộ rất tốt. Tuy nhiên nguyên chủ vẫn luôn không nỡ đeo, lúc này lại tiện cho Thẩm Húc Nghiêu.
Đeo mặt nạ che khuất khuôn mặt, Thẩm Húc Nghiêu lấy thuốc trị thương trong nhẫn không gian xử lý đơn giản vết thương ở chân, rồi đi giày tất vào. Hắn lấy từ nhẫn không gian ra hai quả trái cây và một gói điểm tâm, ăn ngấu nghiến.
Nguyên chủ đã một ngày chưa ăn cơm, vừa rồi lại chạy một quãng đường dài như vậy, thể lực tiêu hao nghiêm trọng, cho nên chút điểm tâm và trái cây kia loáng cái đã bị Thẩm Húc Nghiêu giải quyết sạch sẽ.
Thẩm Húc Nghiêu không dám ở lại gần Thiên Hoa Thành lâu, ăn no bụng liền tiếp tục đi về phía trước. Hắn muốn trước khi trời sáng chạy tới thị trấn nhỏ phía Bắc, hắn muốn tới trấn mua một con ngựa, mua thêm ít lương khô và nước uống mang theo. Như vậy việc đi đường sẽ nhanh hơn.