“Không đúng, ai dạy ngươi mấy thứ này?” Suy nghĩ một chút, Mộ Dung Cẩm lập tức nhận ra không ổn.
“Cục đá thối đó! Hắn nói Húc Nghiêu ca ca thích người, chỉ là da mặt mỏng ngại nói với người thôi. Hắn bảo ta về khuyên người, bảo người chủ động một chút!”
Nhận được câu trả lời này, Mộ Dung Cẩm không khỏi ngẩn ngơ. Là Tiểu Ngôn nói sao, đây là ý của Húc Nghiêu ư? Nghĩ đến đây, trong lòng Mộ Dung Cẩm vừa kinh ngạc vừa vui mừng, thì ra Húc Nghiêu thích ta?
Phòng của Thẩm Húc Nghiêu.
Đứng trên lòng bàn tay Thẩm Húc Nghiêu, Tiểu Ngôn bất mãn nhìn chủ nhân mình: “Chủ nhân, còn ta, quà năm mới của ta đâu?”
Nghe đối phương hỏi, Thẩm Húc Nghiêu cười khổ: “Quan hệ hai ta tốt thế này, còn cần quà cáp sao?”
Nhận được câu trả lời như vậy, Tiểu Ngôn đảo mắt: “Ta biết ngay mà, ngươi chẳng chuẩn bị cho ta. Cái tên trọng sắc khinh bạn nhà ngươi.”
Đối mặt với sự phàn nàn của hồn sủng, Thẩm Húc Nghiêu rất bất lực: “Vậy ngươi muốn quà gì?”
“Ba mươi khối hồn thạch kia.” Đi thẳng vào vấn đề, Tiểu Ngôn cũng chẳng vòng vo với Thẩm Húc Nghiêu.
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu nhíu mày: “Không được, ba mươi khối hồn thạch đó ta phải giữ lại để xung kích cấp hai. Bây giờ chưa dùng được.”
Hắn tốn hai tháng trời, khó khăn lắm mới tìm được ba mươi khối hồn thạch này từ núi phía Đông về, chính là để dành xung kích cấp hai. Phải biết từ cấp một lên cấp hai, vượt đại cảnh giới, đây là một cái ngưỡng, không có cơ duyên tốt, kẹt lại mấy chục năm là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
Nhìn chủ nhân nói với vẻ mặt nghiêm túc, Tiểu Ngôn lộ vẻ khinh bỉ: “Ngươi nghĩ nhiều quá rồi đấy? Chỉ với ba mươi khối hồn thạch đó mà ngươi đòi giữ lại xung kích cấp hai, đâu có đủ? Cho dù phẩm chất hồn thạch cao hơn linh ngọc, không kém hơn linh thủy. Ba mươi khối này của ngươi cũng quá ít, xung kích cấp hai còn lâu mới đủ.”
“Không đủ có thể tiếp tục tìm cơ duyên. Ba mươi khối hồn thạch này tạm thời không được động đến.” Chỉ cần lấy được cơ duyên ở núi phía Tây, cơ duyên thăng cấp hai của hắn coi như đủ rồi.
Nghe vậy, Tiểu Ngôn gật đầu: “Được, trong lòng ngươi biết rõ là được, ta chỉ sợ ngươi sắc làm mờ trí khôn, cao hứng lên lại đem hồn thạch ta vất vả tìm về cho cái bông hoa rách nát kia.”
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu hừ nhẹ một tiếng: “Ta không đáng tin thế sao?”
“Cái đó thì chưa chắc, mấy kẻ đang yêu đương đều là đồ ngốc không có đầu óc, không có trí khôn.”
“Nhưng mà, nếu ngươi muốn ở bên cạnh người mình thích, ngươi bắt buộc phải có thực lực, ngươi phải có năng lực bảo vệ người ấy, ngươi mới có tư cách ở bên cạnh người ấy. Nếu không có thực lực, tất cả chỉ là nói suông, thích cũng chỉ là thích uổng công.” Điểm này, Thẩm Húc Nghiêu nhìn nhận rất rõ ràng.
Nhìn chủ nhân của mình, Tiểu Ngôn tán đồng gật đầu liên tục: “Câu này nói đúng, ngươi đừng trách ta không nhắc nhở, Mộ Dung Cẩm là thực lực cấp hai sơ kỳ, giờ ngươi lại tặng dược tề và linh ngọc cho y, ước chừng chẳng bao lâu nữa y sẽ lên cấp hai trung kỳ thôi. Ngươi mà không tự nỗ lực, thực lực cứ kém hơn y mãi, sau này cưới vợ về, ngươi cũng phải để vợ treo lên đánh mỗi ngày thôi. Cho nên, cái gì tình tình ái ái đều là phù du, thực lực mới là vương đạo. Hiểu chưa?”
“Không cần ngươi nói, một đống người muốn ta chết, ta có thể không tu luyện tử tế sao?” Hắn mà không tu luyện đàng hoàng, không nâng cao thực lực lên, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng. Nữ chính vẫn luôn hổ rình mồi, đang lùng sục khắp nơi tìm hắn kia kìa!
“Biết là tốt.”
“Hôm qua ngươi với Tiểu Lan thì thầm to nhỏ cái gì đấy?”
Nghe vậy, Tiểu Ngôn đảo mắt hạt đậu đen: “Có nói gì đâu? Ngươi chẳng bảo ta tiếp xúc nhiều với nó, bồi dưỡng tình bạn sao, thì ta bồi dưỡng với nó chút thôi!” Có thể nói gì chứ? Còn không phải vì chuyện đại sự cả đời của ngươi sao.
“Ừ, bồi dưỡng tình cảm với Tiểu Lan cho tốt, sau này các ngươi có thể sát cánh chiến đấu. Các ngươi sẽ trở thành chiến hữu thân thiết khăng khít.” Hắn và Mộ Dung Cẩm là tổ hợp pháo hôi và phản diện, tuy không oách như tổ hợp nam chính nữ chính, nhưng bọn họ có kẻ thù chung, cơ hội sát cánh chiến đấu sẽ không ít, nên Thẩm Húc Nghiêu hy vọng hồn sủng của mình và Tiểu Lan có thể xây dựng tình bạn thắm thiết, như vậy sau này tác chiến, hai tên nhóc sẽ ăn ý hơn.
“Biết rồi, ngày nào cũng lên lớp cho ta, ngươi tưởng ngươi là đạo sư trong học viện chắc?”
Thấy dáng vẻ ngang bướng của Tiểu Ngôn, Thẩm Húc Nghiêu nhíu mày: “Nói cái gì?”
“Không có gì!” Lắc đầu, Tiểu Ngôn chối ngay.
“Được rồi, bắt đầu tu luyện đi!” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu lấy ra ba khối ngọc thạch cho Tiểu Ngôn.
“Lại ăn linh ngọc à?” Thấy ngọc thạch, Tiểu Ngôn có chút buồn nôn.
“Ăn đi, ăn linh ngọc một tháng, tháng sau cho ngươi ngâm linh thủy. Ngươi cứ ngâm linh thủy mãi, tác dụng sẽ giảm đi rất nhiều. Cho nên linh ngọc và linh thủy phải dùng luân phiên.”
“Biết rồi.” Buồn bực gật đầu, Tiểu Ngôn miễn cưỡng cầm linh ngọc lên, “rộp rộp” gặm.