Chương 3: Âm mưu độc ác

Nghe lời trách cứ của phụ thân, Giang San San nhíu mày liễu. Ả hạ giọng khẩn cầu: “Gia gia đang tức giận, nếu chúng ta cứ nhất quyết ép chết Giang Nguyên ngay lúc này, e là sẽ khiến người sinh nghi. Chi bằng...”

Dừng một chút, ả tiếp tục nói: “Hơn nữa, miệng tên Giang Nguyên kia cứng như vậy, chi bằng chúng ta giữ lại mạng cho nó, âm thầm phái người theo dõi. Như vậy có thể thuận nước đẩy thuyền, để nó dẫn chúng ta đi tìm những thứ kia. Đợi chúng ta lấy được truyền thừa và chiếc nhẫn của cô cô để lại, lúc đó gϊếŧ Giang Nguyên cũng chưa muộn mà!”

Giang San San sở dĩ ra tay cứu biểu đệ Giang Nguyên, chính là để Giang Nguyên cảm kích người biểu tỷ này. Hai người lớn lên cùng nhau, Giang Nguyên vẫn luôn tin tưởng ả, lúc này cô cô đã chết, ả lại cứu mạng hắn, Giang Nguyên chắc chắn sẽ càng tin tưởng ả hơn. Nếu chiếm được lòng tin của đối phương, việc muốn lấy đồ trong tay Giang Nguyên chắc chắn dễ như trở bàn tay.

Nghe vậy, Giang phụ gật đầu: “Ừ, nếu con đã có chủ ý, vậy cứ làm theo ý con đi! Nhớ kỹ, Giang Nguyên nhất định phải chết.” Con gái tâm tư kín đáo, tính toán không bỏ sót điều gì, Giang phụ đối với kế hoạch của ả vẫn rất tin tưởng.

Muội muội Giang Linh Nhi là do chính tay lão gϊếŧ, cho nên, lão sẽ không cho phép nghiệt chủng của muội muội sống sót. Nếu để thằng nhóc đó biết mẹ nó bị chính cữu cữu ruột gϊếŧ chết, nó nhất định sẽ tìm lão liều mạng, vì vậy, phải nhổ cỏ tận gốc.

“Vâng, con gái hiểu rõ.” Cúi đầu, Giang San San đáp lời.

Nhìn con gái, Giang phụ lại nói: “Còn nữa, chuyện này tuyệt đối không được để gia gia và các thúc thúc của con biết, nếu không con sẽ gặp rắc rối lớn đấy.”

“Phụ thân yên tâm, con gái biết chừng mực.” Giang San San liên tục vâng dạ.

Giấc này Thẩm Húc Nghiêu ngủ suốt ba canh giờ, đợi đến khi hắn tỉnh lại, trời đã tối đen.

Mở mắt ra, mờ mịt nhìn căn phòng xa lạ, nhìn bốn phía tối đen, Thẩm Húc Nghiêu ngẩn người hồi lâu mới hoàn hồn. Mình đã xuyên vào sách rồi, tên hiện tại của mình là Giang Nguyên.

Nghĩ đến cái tên Giang Nguyên, Thẩm Húc Nghiêu cảm thấy đầu đau như búa bổ, từng đoạn ký tự không thuộc về hắn lần lượt hiện lên trong đầu. Tiếp nhận những ký ức của nguyên chủ, Thẩm Húc Nghiêu lạnh toát sống lưng, trán toát đầy mồ hôi lạnh.

Nơi Thẩm Húc Nghiêu đang ở là Hồn Sủng Sư Đại Lục, trên đại lục có một phần ba là Hồn Sủng Sư và hai phần ba là người bình thường. Một đứa trẻ từ lúc sinh ra đến năm tuổi là thời kỳ vàng để thức tỉnh Hồn sủng bản mệnh. Nếu có thể thức tỉnh, sẽ trở thành Hồn Sủng Sư cao quý, nếu không thể, sẽ chỉ là người bình thường.

Hồn sủng được chia làm năm loại:

Loại thứ nhất là Vũ Hồn sủng, tức là Hồn sủng động vật. Ví dụ như hổ, sư tử, báo gấm, sói xám. Nếu Hồn sủng bản mệnh thức tỉnh là động vật, đó chính là thức tỉnh Vũ Hồn sủng. Hồn Sủng Sư sở hữu Vũ Hồn sủng có sức chiến đấu dũng mãnh, là lực lượng vũ lực nòng cốt của đại lục này.

Loại thứ hai là Mộc Hồn sủng, tức là Hồn sủng thực vật. Ví dụ như một đóa hoa, một cái cây, một ngọn cỏ. Hồn Sủng Sư thức tỉnh Mộc Hồn sủng không thích hợp chiến đấu, nhưng lại cực kỳ thích hợp làm Dược tễ sư, Trồng trọt sư, Luyện độc sư.

Loại thứ ba là Khí Hồn sủng, tức là Hồn sủng pháp khí. Ví dụ như đao, kiếm, búa. Người thức tỉnh Khí Hồn sủng cũng không thích hợp chiến đấu trực diện, nhưng những Hồn Sủng Sư này lại rất thích hợp làm Luyện kim sư, chế tạo các loại pháp khí luyện kim.

Loại thứ tư là Ma sủng. Ma sủng bao gồm gương ma thuật, đũa phép và quả cầu pha lê. Hồn Sủng Sư thức tỉnh loại này rất thích hợp làm Ma pháp sư, thi triển ma pháp tác chiến.

Loại thứ năm là Hồn sủng hiếm, chỉ những Hồn Sủng Sư thức tỉnh Linh Ngôn Thạch. Loại Hồn Sủng Sư này rất thích hợp làm Linh Ngôn Sư, chỉ cần tùy tiện nói một câu là có thể lấy mạng người, chỉ cần nói một câu là có thể luyện chế ra dược tễ và pháp khí luyện kim. Đây là sự tồn tại vô cùng, vô cùng mạnh mẽ.

Câu chuyện của Giang Nguyên phải bắt đầu kể từ mẹ hắn là Giang Linh Nhi. Giang Linh Nhi là con gái út của Thành chủ Thiên Hoa Thành. Vì tư chất tu luyện kém, tư chất Dược tễ sư cũng tệ, nên Giang Linh Nhi ở Giang gia rất không được coi trọng. Cũng vì tư chất không tốt nên danh gia vọng tộc đến cầu thân thưa thớt, mãi đến năm mười chín tuổi vẫn chưa gả đi được.

Phải biết rằng, ở Hồn Sủng Sư Đại Lục, nữ tử mười bốn tuổi trưởng thành, nam tử mười lăm tuổi trưởng thành. Sau khi trưởng thành là có thể kết hôn. Giang Linh Nhi mười chín tuổi vẫn chưa xuất giá đã bị coi là gái lỡ thì của thời đại này rồi.

Giang Linh Nhi là thứ nữ, ở nhà bị đích mẫu mắng mỏ một trận, trong lòng buồn bực bèn lén bỏ nhà đi ra ngoài lịch luyện. Nhưng bà không ngờ rằng, mình nhặt được một viên đá truyền tống giữa đường, vô tình bị truyền tống đến một bí cảnh.

Cấp bậc của bí cảnh đó rất cao, mà Giang Linh Nhi lúc ấy chỉ có thực lực cấp một trung kỳ, hoàn toàn không phải đối thủ của những yêu thú kia. Vì vậy, sau khi vào bí cảnh, bà phải sống những ngày tháng nơm nớp lo sợ, ngày ngày bị yêu thú truy đuổi. Cho đến một hôm, một nam tử tuấn tú ra tay anh hùng cứu mỹ nhân đã cứu Giang Linh Nhi, bà mới coi như thoát khỏi cuộc sống bị truy sát.