Thấy Mộ Dung Cẩm có quà, Tiểu Lan lập tức bay ra từ thức hải của y. Vẻ mặt nịnh nọt bay đến trước mặt Thẩm Húc Nghiêu, nhảy một điệu múa cho hắn xem.
“Húc Nghiêu ca ca, Tiểu Lan cũng muốn quà năm mới.”
Nhìn Tiểu Lan làm nũng trong lòng bàn tay, Thẩm Húc Nghiêu cười: “Đương nhiên có, sao có thể thiếu phần của Tiểu Lan nhà ta được chứ?” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu lấy ra một chiếc nhẫn không gian đưa cho Tiểu Lan.
“Húc Nghiêu ca ca, trong nhẫn có gì vậy?” Cầm chiếc nhẫn, Tiểu Lan tò mò hỏi.
“Linh ngọc, trước đó đi thị trấn đã mua cho nhóc một trăm khối linh ngọc. Tặng nhóc làm quà năm mới, chịu không?”
Nghe vậy, Tiểu Lan vui vẻ nhảy cẫng lên trong lòng bàn tay Thẩm Húc Nghiêu: “Chịu, chịu, Húc Nghiêu ca ca thật tốt, Húc Nghiêu ca ca là người tốt nhất tốt nhất, Tiểu Lan thích Húc Nghiêu ca ca nhất.”
“Cái đồ quỷ linh tinh này.” Dùng tay chọc chọc nụ hoa của Tiểu Lan, trong đáy mắt Thẩm Húc Nghiêu tràn đầy sự cưng chiều.
“Húc Nghiêu ca ca, ta cũng có quà tặng huynh. Ngày mai ta tiết ra một ít độc phấn, để dành cho huynh phòng thân được không?” Suy nghĩ một chút, Tiểu Lan nói muốn tặng quà.
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu nhíu mày: “Nhưng mà, tiết ra độc phấn thì nhóc sẽ mệt lắm.”
“Không sao đâu, ta sẽ không mệt đâu. Húc Nghiêu ca ca đợi ta làm xong độc phấn rồi tặng huynh nhé?”
Đối mặt với Tiểu Lan đang ngẩng đầu hoa lên đầy mong chờ, Thẩm Húc Nghiêu gật đầu: “Nếu Tiểu Lan muốn tặng ta, đương nhiên ta thích. Chỉ sợ nhóc quá mệt, quá vất vả thôi.”
“Không đâu, không vất vả đâu. Đúng không chủ nhân?”
Thấy Tiểu Lan nhìn sang, Mộ Dung Cẩm có chút dở khóc dở cười: “Ngươi đã đồng ý tặng quà rồi mới nhớ ra hỏi ta à?”
Nghe vậy, Tiểu Lan lập tức bay qua cọ vào má Mộ Dung Cẩm, đủ kiểu lấy lòng: “Chủ nhân, chúng ta tặng một ít độc phấn cho Húc Nghiêu ca ca được không?”
“Nếu ngươi muốn tặng độc phấn, vậy ngươi còn phải tặng thêm ít phấn hoa cho Húc Nghiêu nữa. Húc Nghiêu không phải ta, hắn không phải chủ nhân của ngươi, không miễn dịch được độc của ngươi. Cho nên ngươi phải đưa thuốc giải cho hắn, nếu không hắn sẽ tự làm mình trúng độc đấy.”
Nói đến đây, Mộ Dung Cẩm rất bất lực. Thầm nghĩ: Cái tên Tiểu Lan này, chỉ mải nghĩ tặng độc phấn cho Húc Nghiêu phòng thân, chẳng thèm nghĩ xem Húc Nghiêu có tự độc chết mình không.
“Ồ, ra là thế! Ta biết rồi.” Liên tục gật đầu, Tiểu Lan tỏ vẻ đã hiểu.
“Mộ Dung, Tiểu Lan tiết độc phấn và thuốc giải sẽ tiêu hao rất nhiều linh lực của nó, hay là thôi đi. Dù sao chúng ta đều ở cùng nhau, nếu ta gặp nguy hiểm, ngươi và Tiểu Lan cũng sẽ bảo vệ ta mà, đúng không?”
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm nhìn Thẩm Húc Nghiêu: “Yên tâm đi, không sao đâu. Đây là quà Tiểu Lan tặng ngươi, ngươi không thể từ chối đâu đấy!”
“Được rồi!” Thấy cả hai chủ tớ đều kiên trì như vậy, Thẩm Húc Nghiêu đành phải đồng ý.
Sau bữa cơm, Mộ Dung Cẩm trở về phòng, ngồi trên chiếc giường lò ấm áp, mân mê ba ống dược tề Thẩm Húc Nghiêu tặng.
Nằm sấp trên vai Mộ Dung Cẩm, nhìn dược tề trong hộp, lại nhìn nhẫn không gian trên lá của mình, Tiểu Lan cười: “Húc Nghiêu ca ca thật chu đáo. Huynh ấy nhất định đoán được chúng ta sắp thăng cấp, cho nên tặng chủ nhân dược tề, còn tặng ta một đống lớn linh ngọc.”
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm bất lực nhìn Tiểu Lan: “Đoán á? Ngươi còn mặt mũi mà nói, chẳng lẽ không phải ngươi nói với Húc Nghiêu sao? Cái đồ miệng rộng nhà ngươi, cái gì cũng nói.”
“Thì... thì Húc Nghiêu ca ca hỏi ta mà? Ta là bé ngoan, ta không được nói dối.”
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm có chút dở khóc dở cười. Y đột nhiên phát hiện Tiểu Lan nhà mình bị Húc Nghiêu rót mật vào tai rồi. Đúng vậy, bé ngoan không nói dối, nên tên nhóc này biến thành “kẻ phản bội”, cái gì cũng kể với Húc Nghiêu.
“Chủ nhân, người xem Húc Nghiêu ca ca đối xử tốt với người như vậy, dược tề cấp hai đắt tiền thế kia, một hơi tặng người ba ống liền. Người có thể nghĩ cách để chúng ta mãi mãi ở lại đây, mãi mãi ở bên cạnh Húc Nghiêu ca ca không?”
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm nhướng mày: “Ngươi có cách gì à?”
“Có chứ, đợi lúc Húc Nghiêu ca ca mười lăm tuổi trưởng thành, người đi tìm Húc Nghiêu ca ca, người nói người muốn gả cho huynh ấy làm vợ, thế chẳng phải chúng ta có thể ở lại mãi sao.”
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm ngẩn ra. Mặt y đỏ bừng lên: “Nói bậy bạ gì thế hả? Ta... ta sao có thể nói những lời đó chứ?”
“Vậy nếu người ngại nói, người điều chế ít xuân dược đi! Đến lúc đó, ta giúp người bỏ vào cơm của Húc Nghiêu ca ca, thế nào?”
Nhìn Tiểu Lan lắc đầu rung đùi nói vẻ đắc ý, Mộ Dung Cẩm bịt ngay miệng nó lại: “Không được, không được hạ độc Húc Nghiêu.”
“Sợ cái gì chứ, độc đó cũng đâu có nguy hiểm?”
“Thế cũng không được, không được nghĩ đến mấy thứ tà đạo này.”
Bị chủ nhân quát một trận, Tiểu Lan cúi đầu: “Ồ, biết rồi.”