Chương 28: Quà trưởng thành

Trải qua hai tháng săn bắn này, Mộ Dung Cẩm cũng phát hiện ra thiếu sót của bản thân, cho nên sau khi về nhà bèn mượn Thẩm Húc Nghiêu một thanh kiếm, bắt đầu khổ luyện kiếm pháp.

Kiếm thuật của Mộ Dung gia nổi tiếng khắp đại lục Hồn Sủng sư, kiếm pháp của Mộ Dung Cẩm là do cha y dạy, chỉ là những năm nay y không luyện tập tử tế nên kiếm thuật cũng mai một. Lúc này thấy Thẩm Húc Nghiêu mỗi lần gϊếŧ yêu thú đều dùng thương bạc, Mộ Dung Cẩm cũng bắt đầu suy tính, cảm thấy mình cũng nên luyện tốt kiếm pháp, như vậy y mới có thể bảo vệ Húc Nghiêu tốt hơn.

Thấy trời đã vào đông, Thẩm Húc Nghiêu tìm thợ xây trong thôn xây lò sưởi cho cả gian đông và gian tây, sau đó lại ra thị trấn mua tôn, tự mình chế tạo hai cái bếp lò bằng sắt, lắp đặt trong phòng hắn và phòng Mộ Dung Cẩm.

Nhìn hắn bận rộn chạy ngược chạy xuôi, lúc thì loay hoay lắp lò, lúc lại sửa mấy tấm đệm dày thành rèm cửa, rèm cửa sổ, đóng hết lên cửa ra vào và cửa sổ, Mộ Dung Cẩm cười bất lực: “Không sao đâu, ta là Hồn Sủng sư cấp hai, không sợ lạnh, ngươi không cần vất vả như vậy đâu.”

“Thế cũng không được, thực lực chúng ta không cao, khả năng chịu lạnh không mạnh lắm. Biện pháp giữ ấm cần làm vẫn phải làm cho tốt. Ở nhà mình đương nhiên phải ở cho thoải mái dễ chịu chứ.” Muốn thực sự không sợ nóng lạnh, ăn gió uống sương, không ăn ngũ cốc, thì ít nhất cũng phải có thực lực cấp năm, mà bọn họ vẫn chưa đạt đến mức đó.

Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm không khỏi mỉm cười. Nhà sao? Nơi này là nhà của y và Húc Nghiêu, nhà của hai người bọn họ.

Vài ngày sau, Mộ Dung Cẩm và Thẩm Húc Nghiêu ngồi cùng nhau ăn trái cây tráng miệng.

Từ trong nhẫn không gian lấy ra một chiếc hộp nhỏ, Thẩm Húc Nghiêu đưa đến trước mặt Mộ Dung Cẩm: “Mộ Dung, còn một tháng rưỡi nữa là đến Tết rồi, đây là quà năm mới ta chuẩn bị cho ngươi.”

Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm nhìn chiếc hộp trên bàn, lại ngẩng đầu nhìn Thẩm Húc Nghiêu ngồi đối diện: “Sao lại tặng quà? Chỉ là qua năm mới thôi mà? Cũng đâu có gì to tát.”

Ở đại lục Hồn Sủng sư, người phàm khá coi trọng lễ Tết, mỗi dịp lễ Tết đều sẽ ăn mừng đơn giản một chút. Nhưng Hồn Sủng sư tuổi thọ dài lâu, nên Hồn Sủng sư không quan tâm lắm đến chuyện lễ Tết.

So với những ngày lễ truyền thống này, Hồn Sủng sư chú trọng việc nâng cao thực lực hơn. Bọn họ sẽ không đặc biệt ăn mừng năm mới, nhưng họ sẽ đặc biệt ăn mừng khi thăng đại cảnh giới, ví dụ như Hồn Sủng sư thăng cấp ba, cấp bốn đều sẽ mở tiệc lớn, làm rình rang, náo nhiệt hơn cả ăn Tết.

“Không giống nhau, qua cái Tết này là ngươi mười lăm tuổi rồi. Nữ tử mười bốn tuổi cập kê, nam tử và song nhi mười lăm tuổi trưởng thành. Đây là quà trưởng thành.” Cười cười, Thẩm Húc Nghiêu nói.

Nghe câu này, Mộ Dung Cẩm sững sờ. Đúng vậy, qua cái Tết này y mười lăm tuổi rồi, là song nhi trưởng thành rồi. Nhưng mà, ngoài Húc Nghiêu ra, còn có ai quan tâm y có trưởng thành hay không chứ?

Ngẩng mặt lên, Mộ Dung Cẩm nhìn chằm chằm Thẩm Húc Nghiêu ngồi đối diện rất lâu. Chỉ có Húc Nghiêu nhớ y đã trưởng thành. Chỉ có Húc Nghiêu chuẩn bị quà trưởng thành cho y, chỉ có hắn để ý đến một Luyện độc sư bị người đời phỉ nhổ. Chỉ có hắn!

Nhìn khuôn mặt tuấn tú tinh xảo kia, bắt gặp ánh mắt ngẩn ngơ đó, Thẩm Húc Nghiêu cười ôn hòa: “Mở ra xem đi, xem có thích quà của ta không?”

Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm dời tầm mắt, cúi đầu, cẩn thận cầm lấy chiếc hộp nhỏ bằng bàn tay trên bàn. Mở ra xem, bên trong là ba ống dược tề.

“Đây là hai ống dược tề chải vuốt linh khí, và một ống dược tề cố bản bồi nguyên. Có thể hỗ trợ ngươi thăng lên cấp hai trung kỳ, hy vọng ngươi thích.” Thấp giọng nói, Thẩm Húc Nghiêu tỉ mỉ giới thiệu ba ống dược tề này.

Từ từ ngẩng đầu lên, Mộ Dung Cẩm cảm kích nhìn Thẩm Húc Nghiêu đối diện: “Cảm ơn ngươi Húc Nghiêu, ta rất thích.”

“Thích là được rồi.” Có ba ống dược tề này, Mộ Dung Cẩm muốn thăng lên cấp hai trung kỳ chắc sẽ dễ dàng hơn một chút. Như vậy, hắn cũng không cần lo lắng cho đối phương nữa.

Nhìn nụ cười ôn hòa kia, Mộ Dung Cẩm không kìm được cũng cười theo. Khi bốn mắt nhìn nhau, Mộ Dung Cẩm cảm thấy trong đáy mắt Húc Nghiêu đều là ánh sáng, ấm áp đến mức có thể soi sáng trái tim y: “Húc Nghiêu, ngươi muốn quà năm mới như thế nào, ta mua cho ngươi.”

Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu nhướng mày: “Ta không muốn quà, ta có một nguyện vọng năm mới, ngươi giúp ta thực hiện được không?”

“Ồ, nguyện vọng gì?”

Nhìn Mộ Dung Cẩm vẻ mặt tò mò, Thẩm Húc Nghiêu cười: “Ta hy vọng, khi ta mười lăm tuổi trưởng thành, ngươi vẫn nguyện ý ở bên cạnh cùng ta trải qua.”

Nhận được câu trả lời như vậy, Mộ Dung Cẩm có chút bất ngờ. Qua năm mới Húc Nghiêu mười bốn tuổi, nếu đợi Húc Nghiêu mười lăm tuổi, vậy phải đợi thêm một năm nữa. Húc Nghiêu hy vọng y có thể luôn ở bên cạnh hắn sao? Nghĩ đến đây, trong lòng Mộ Dung Cẩm có vài phần trộm vui.

“Được, ta đồng ý với ngươi, đợi khi ngươi trưởng thành, ta nhất định sẽ ở bên cạnh ngươi, cũng giúp ngươi chuẩn bị quà trưởng thành.” Còn một năm nữa, y phải chuẩn bị thật tốt, tặng cho Húc Nghiêu một món quà ra trò.

“Cảm ơn!” Mỉm cười, Thẩm Húc Nghiêu nhẹ giọng cảm ơn.

Nghe đối phương cảm ơn, Mộ Dung Cẩm không khỏi bật cười. Thầm nghĩ: Cảm ơn làm gì chứ? Đây cũng là tâm nguyện của ta mà!

Hy vọng hai người chúng ta mãi mãi sống vô lo vô nghĩ trong ngôi nhà của chúng ta.