Xử lý xong thi thể Heo Nanh Dài, phân loại thịt, da và xương, thu hết vào nhẫn không gian, Mộ Dung Cẩm mới dẫn Tiểu Lan và Tiểu Hắc cùng quay lại tìm Thẩm Húc Nghiêu.
Lúc này Thẩm Húc Nghiêu vẫn ngồi trên đất, nhưng sáu hòn đá và hai cây dược liệu trong gùi đã được hắn thu vào nhẫn không gian, trong gùi chỉ còn lại năm quả trái cây: “Mộ Dung, đây là quả Tiểu Phong hái được, cho Tiểu Hắc của ngươi ăn đi!”
“Quả sao?” Nhướng mày, Mộ Dung Cẩm nghi hoặc nhìn mấy quả đỏ chót trong gùi.
“Đúng vậy, là quả cho yêu thú ăn, cho Tiểu Hắc đi!”
“Vậy còn Tiểu Phong, Tiểu Phong không ăn sao?” Nói rồi, Mộ Dung Cẩm nhìn Phong Ảnh Lang đang nằm bên cạnh Thẩm Húc Nghiêu.
“Tiểu Phong ăn rồi, chỗ này để dành cho Tiểu Hắc.” Phong Ảnh Lang là hồn sủng cực phẩm, không cần tinh lọc huyết mạch, còn huyết mạch của Tiểu Hắc là huyết mạch cấp thấp, ăn quả này để tinh lọc huyết mạch là thích hợp nhất.
“Cảm ơn!” Nghe Thẩm Húc Nghiêu nói vậy, Mộ Dung Cẩm mới nhận lấy số quả đó.
Nhìn mấy quả được đưa tới trước mặt, Tiểu Hắc vô cùng phấn khích, lập tức nuốt chửng cả năm quả.
Thấy Tiểu Hắc nuốt xong bèn lười biếng nằm im trong bụi cỏ không nhúc nhích, Mộ Dung Cẩm không khỏi ngẩn người. Thông qua khế ước chủ tớ, y cảm nhận được huyết mạch trong cơ thể Tiểu Hắc đang cuộn trào. Hình như nó sắp lột xác rồi.
“Oa, Tiểu Hắc bị làm sao vậy? Không phải ăn nhiều quá bội thực chết rồi chứ?”
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu bị Tiểu Lan chọc cười: “Không phải đâu, quả đó là Hồng Lăng Quả dùng để tinh lọc huyết mạch. Tiểu Hắc ăn nó huyết mạch sẽ được tinh lọc, e là nó sắp lột xác rồi, đợi lột xác xong, nó sẽ lợi hại hơn bây giờ.”
“Thì ra là vậy!” Gật đầu, Tiểu Lan tỏ vẻ đã hiểu.
“Vậy còn Tiểu Phong?” Nói rồi, Mộ Dung Cẩm nhìn sang Phong Ảnh Lang.
“Cấp độ huyết mạch của Tiểu Phong khá cao, quả này chỉ có tác dụng với yêu thú huyết mạch thấp, đối với nó không có tác dụng gì.”
“Ồ, ra là thế!” Gật đầu, Mộ Dung Cẩm tỏ vẻ đã hiểu.
Vì Thẩm Húc Nghiêu bị thương, nên sau bữa trưa, Mộ Dung Cẩm tìm một nơi kín đáo dựng lều trại để hắn dưỡng thương. Là một thương binh, Thẩm Húc Nghiêu rất nghe lời, ngoan ngoãn nằm trên giường dưỡng thương. Còn Mộ Dung Cẩm thì chạy đôn chạy đáo, giúp Thẩm Húc Nghiêu trải chăn, lại bận rộn bố trí kiếm trận, sắp xếp đồ đạc, quét dọn lều trại.
Nhìn Mộ Dung Cẩm bận rộn vì mình, trong lòng Thẩm Húc Nghiêu cảm thấy ấm áp. Có một người chịu thương chịu khó, cam tâm tình nguyện chăm sóc, bầu bạn với hắn như vậy, hắn cảm thấy vết thương trên người cũng không còn đau nữa.
...
Ngày hôm sau.
Nhân lúc Mộ Dung Cẩm đi nhặt củi, Thẩm Húc Nghiêu lấy sáu hòn đá trong nhẫn không gian ra, nói với Tiểu Ngôn trên vai: “Ta muốn thử luyện khí, ngươi thấy ta có thành công không?”
Nghe vậy, Tiểu Ngôn cười: “Chủ nhân, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi không phải là Luyện kim sư, ngươi là Linh ngôn sư. Lời Linh ngôn sư nói ra thì không có gì là không thành, không tồn tại khái niệm thất bại, cùng lắm là cấp độ pháp khí ngươi luyện ra thấp một chút thôi.”
“Ý ngươi là, pháp khí ta luyện ra chỉ có thể là cấp một hạ phẩm thôi sao?”
“Đúng vậy! Hiện tại ngươi có thực lực cấp một trung kỳ, vậy thì dược tề và pháp khí ngươi luyện chế chỉ có thể là cấp một hạ phẩm. Đợi khi ngươi thăng lên cấp hai, thì pháp khí và dược tề cấp một ngươi luyện sẽ đều là cấp một thượng phẩm, cũng có khả năng là cực phẩm.”
Nghe Tiểu Ngôn giải thích, Thẩm Húc Nghiêu gật đầu: “Cho nên, Linh ngôn sư cũng bị giới hạn bởi thực lực, không thể muốn làm gì thì làm.”
“Đương nhiên, Linh ngôn sư cũng có hạn chế nhất định. Tuy nhiên, thực lực ngươi càng cao thì làm được càng nhiều việc, cho nên ngươi vẫn phải tìm nhiều đồ ngon cho ta, nỗ lực nâng cao thực lực đi!”
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu vô cùng tán thành gật đầu: “Được, ta hiểu rồi, bây giờ ta muốn thử luyện chế một món pháp khí, cần mấy khối vật liệu?”
“Vậy phải xem ngươi muốn luyện chế pháp khí gì đã!” Luyện chế pháp khí khác nhau, số lượng vật liệu cần thiết đương nhiên cũng khác nhau.
“Giống loại pháp kiếm ở ngoài cửa ấy.” Suy nghĩ một chút, Thẩm Húc Nghiêu nói muốn luyện pháp kiếm.
“Được, luyện cái đó thì ba hòn đá bên trái là đủ rồi.”
Gật đầu, Thẩm Húc Nghiêu thu ba hòn đá bên phải lại, ánh mắt rơi vào ba hòn đá bên trái: “Linh tài linh tài biến pháp kiếm.”
Thẩm Húc Nghiêu dứt lời, trên người Tiểu Ngôn tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lam, bao trùm lấy ba khối đá. Sau đó, ba khối đá biến thành một thanh pháp kiếm dài bằng cánh tay, vẻ ngoài y hệt những thanh pháp kiếm ngoài cửa.