Nhìn Thẩm Húc Nghiêu nói với vẻ mặt nghiêm túc, Mộ Dung Cẩm suy nghĩ một chút rồi tán đồng gật đầu:
“Có lẽ ngươi đúng. Như ngươi nói, chúng ta không có võ hồn sủng hộ thân, cho nên chúng ta bắt buộc phải tự mình mạnh mẽ lên, bởi vì chúng ta không có võ hồn sủng mạnh mẽ để giúp chúng ta chiến đấu.”
“Chủ nhân, ta cũng có thể chiến đấu mà.”
Nghe Tiểu Lan nói, Mộ Dung Cẩm cười: “Ừ, ta biết, Tiểu Lan nhà ta rất lợi hại.”
“Mộ Dung, ngươi mang con Heo Nanh Dài này ra bờ sông xử lý một chút được không? Trưa nay chúng ta ăn thịt nướng.”
“Được thôi!” Gật đầu, Mộ Dung Cẩm đi tới rút cây thương bạc của Thẩm Húc Nghiêu ra, đào yêu hạch của Heo Nanh Dài đưa cho Thẩm Húc Nghiêu, rồi thu thi thể heo vào nhẫn không gian của mình. Khi chuẩn bị rời đi, Mộ Dung Cẩm do dự một chút: “Hay là để Tiểu Lan ở lại bảo vệ ngươi nhé!”
“Không cần, Tiểu Phong có thể bảo vệ ta.” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu thả Phong Ảnh Lang trong túi nuôi thú ra. Lúc này Phong Ảnh Lang vẫn là sói con chưa trưởng thành, nhưng dù chỉ là sói con cũng đã có thực lực cấp hai trung kỳ, bảo vệ Thẩm Húc Nghiêu vẫn dư dả.
Thấy Phong Ảnh Lang, Mộ Dung Cẩm mới yên tâm: “Vậy được rồi!” Lo lắng mùi máu tanh dẫn dụ yêu thú khác tới, trước khi đi Mộ Dung Cẩm còn đặc biệt lấy ra một ít dược bột, xử lý vết máu heo trên cỏ và mùi máu tanh trong không khí, sau đó mới rời đi.
Nhìn bóng lưng Mộ Dung Cẩm, xác định y đã đi rồi, Thẩm Húc Nghiêu lấy từ trong nhẫn không gian ra một cái gùi, đặt xuống đất. Sau đó thấp giọng lẩm bẩm: “Linh bảo linh bảo ở đâu? Mau chui vào gùi của ta, mau chui vào gùi của ta.”
Dứt lời, một luồng ánh sáng xanh lam nhanh chóng bao trùm cả khu rừng. Chẳng bao lâu sau, gùi của Thẩm Húc Nghiêu đã đầy ắp.
Cúi đầu xuống, Thẩm Húc Nghiêu lập tức kiểm tra đồ trong gùi. Thấy bên trong là sáu hòn đá, năm quả trái cây và ba cây dược liệu cấp một, Thẩm Húc Nghiêu vẻ mặt đầy buồn bực, lập tức truyền âm với Tiểu Ngôn: “Ta muốn linh bảo, thiên tài địa bảo ngươi có hiểu không hả? Ngươi tìm cho ta toàn thứ quỷ quái gì thế này?”
Bị chủ nhân phê bình một trận, Tiểu Ngôn rất bất lực: “Ta nói này chủ nhân, ngươi đừng có kén cá chọn canh quá được không? Chúng ta là cấp một đó! Cấp một hiểu không? Cấp độ thấp nhất. Ta chỉ có thể tìm trong phạm vi khu rừng nhỏ này thôi, chỗ khác không tìm được. Mấy thứ này là đồ tốt nhất trong khu rừng này rồi.”
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu than thở: “Ta hiểu rồi, lần sau ta sẽ đi chỗ khác. Mà ngươi tìm được cái gì đây?”
“Sáu hòn đá kia đều là vật liệu luyện khí cấp một, có thể dùng để luyện chế luyện kim pháp khí. Năm quả kia là Hồng Lăng Quả giúp thú cưng nâng cao huyết mạch, dược liệu không cần ta nói chứ? Ngươi chắc là nhận ra mà?”
“Được rồi, ta biết rồi.” Gật đầu, Thẩm Húc Nghiêu tỏ vẻ đã hiểu. Trong lòng thầm nghĩ: Đúng là xuất quân bất lợi mà!
Nam chính và nữ chính có thể tìm được ba mươi khối hồn thạch trên ngọn núi này, sao đến lượt hắn toàn là hàng dởm thế này? Quả nhiên, pháo hôi không so được với nhân vật chính. Nhưng mà, vậy thì sao chứ? Trong nguyên tác, nữ chính tìm được ba mươi khối hồn thạch là vào lúc nàng ta mười bảy tuổi, tức là ba năm sau, hắn đến sớm ba năm, hắn không tin không cướp được phần cơ duyên này.
...
Lúc Mộ Dung Cẩm xử lý thi thể Heo Nanh Dài bên suối, y thả con thú cưng duy nhất trong túi nuôi thú của mình ra. Đây là một con rắn nhỏ màu đen có hoa văn trắng, là Mộ Dung Cẩm tìm được và ký kết khế ước ở một ngọn núi yêu thú khi rèn luyện sau khi rời khỏi Mộ Dung gia.
Mộ Dung Cẩm là Luyện độc sư, nên thú cưng thích hợp nhất chính là độc sủng, vì vậy y mới ký kết với con rắn độc này. Chỉ là huyết mạch của con rắn này là hạ phẩm, đến giờ cũng chỉ là một con rắn nhỏ cấp một đỉnh phong, thực lực không cao lắm.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, giống như Mộ Dung Cẩm vậy, bỏ nhà đi, bị gia tộc truy sát, không có bạc, thực lực lại không cao, có thể ký kết được một con thú cưng huyết mạch thấp đã là rất tốt rồi.
“Ra ăn chút gì đi!” Nói rồi, Mộ Dung Cẩm ném nội tạng Heo Nanh Dài cho rắn nhỏ màu đen.
Từ khi cha mẹ mất, Mộ Dung Cẩm luôn túng thiếu, bản thân y ăn cơm còn khó khăn, huống chi là thú cưng, cho nên rắn đen phần lớn thời gian đều ngủ trong túi nuôi thú, rất ít khi có đồ ăn. Lúc này hiếm khi có cái ăn, Mộ Dung Cẩm đương nhiên sẽ không quên nó.
“Phì phì, phì phì...”
Thè lưỡi, rắn đen nhanh chóng trườn tới, đánh chén nội tạng Heo Nanh Dài ngon lành.
Nhìn con rắn đen ăn hết tim, gan, phổi, ruột của con heo, Tiểu Lan không khỏi chớp chớp mắt: “Chủ nhân, Tiểu Hắc ăn khỏe thật đấy!”
“Ừ, nó lâu lắm rồi không được ăn gì.” Nói đến đây, Mộ Dung Cẩm đau lòng xoa đầu nó.
“Chủ nhân, đừng để Tiểu Hắc ngủ nữa, cho nó đi cùng chúng ta đi. Như vậy ta bảo vệ chủ nhân, Tiểu Hắc có thể bảo vệ Húc Nghiêu ca ca.” Suy nghĩ một chút, Tiểu Lan nói.
“Cũng được.” Nếu Tiểu Hắc ở bên ngoài thì quả thực cũng là một sự trợ giúp, dù sao ngọn núi này lớn như vậy, yêu thú cũng khá nhiều, thêm một Tiểu Hắc, y và Húc Nghiêu cũng an toàn hơn một chút.