Sau khi Mộ Dung Cẩm ngủ dậy, bước ra khỏi lều thì thấy Thẩm Húc Nghiêu đang ngồi bên ngoài nấu cháo.
Thấy Mộ Dung Cẩm, Thẩm Húc Nghiêu mỉm cười đứng dậy, đưa chậu rửa mặt và khăn mặt bên cạnh cho y: “Này, đây là nước ta lấy bên hồ, rất trong.”
Cúi đầu nhìn chậu rửa mặt và chiếc khăn mới tinh đối phương đưa tới, Mộ Dung Cẩm có chút ngại ngùng: “Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo, đi rửa mặt đi! Cháo ta nấu sắp được rồi. Vận may không tệ, kiếm trận bên ngoài lều của chúng ta săn được một con thỏ.” Nói đến đây, Thẩm Húc Nghiêu cười.
“Lợi hại vậy sao, đúng là đắt xắt ra miếng!” Một bộ mười hai thanh pháp kiếm cấp hai, sáu mươi vạn lượng bạc trắng, đắt lắm đấy!
“Ừ, vẫn rất lợi hại, có kiếm trận này, chúng ta ở đây an toàn hơn.” Đây đã là luyện kim pháp khí tốt nhất trấn Bình An rồi, để đảm bảo an toàn, Thẩm Húc Nghiêu mua không chớp mắt.
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm tán đồng gật đầu, cầm chậu đi rửa mặt.
Sau bữa sáng, Thẩm Húc Nghiêu và Mộ Dung Cẩm tháo dỡ lều trại, cùng nhau đi vào rừng tìm kiếm con mồi thích hợp.
“Mộ Dung, nếu gặp yêu thú thực lực thấp hơn ta, hoặc ngang bằng ta, ngươi đừng ra tay. Ta sẽ tự mình ứng phó. Ta vẫn chưa từng gϊếŧ yêu thú bao giờ!”
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm gật đầu: “Được, vậy ngươi cẩn thận một chút.”
“Ừ, ta biết mà.” Thẩm Húc Nghiêu biết, muốn trở thành một Hồn Sủng sư đạt chuẩn ở đại lục Hồn Sủng sư này, săn bắn là một khâu rất quan trọng. Chỉ là nguyên chủ Giang Nguyên luôn ở trong Giang gia, không hề có kinh nghiệm về phương diện này. Vì vậy, Thẩm Húc Nghiêu chỉ có thể tự mình mày mò rèn luyện.
Hai người đi một mạch vào trong rừng núi, Thẩm Húc Nghiêu tìm được rất nhiều dược liệu cấp một. Mẫu thân của Giang Nguyên là Dược Tề sư, nên từ nhỏ mưa dầm thấm lâu, Giang Nguyên biết rất nhiều dược liệu, Thẩm Húc Nghiêu có ký ức của đối phương, tự nhiên cũng nhận biết được nhiều loại dược liệu.
Đi một lúc, Thẩm Húc Nghiêu và Mộ Dung Cẩm gặp một con Heo Nanh Dài cấp một trung kỳ. Con heo này toàn thân đen tuyền, hai chiếc răng nanh lộ ra ngoài, trên đỉnh đầu còn mọc một cái sừng độc nhất, trông rất hung tàn.
Nhìn thấy con mồi, Thẩm Húc Nghiêu lập tức lấy ra cây thương bạc của mình, lao tới tấn công con Heo Nanh Dài. Nguyên chủ Giang Nguyên từ năm tuổi đã bắt đầu luyện thể, học quyền pháp và Giang gia thương pháp. Thẩm Húc Nghiêu xuyên qua đây nửa năm, cũng chưa từng lơi là một khắc nào, sáng luyện quyền, chiều luyện thương, chưa bao giờ dám trễ nải. Nhưng luyện tập ở nhà có nhiều đến mấy cũng chỉ là lý thuyết suông, thực sự đối đầu với yêu thú, đây là lần đầu tiên.
Đứng một bên, thần kinh Mộ Dung Cẩm căng như dây đàn, vẫn luôn dán mắt vào một người một thú đang chém gϊếŧ kia.
Đứng trên vai Mộ Dung Cẩm, Tiểu Lan cũng rất căng thẳng: “Chủ nhân, hay là ta đi giúp Húc Nghiêu ca ca nhé?”
“Không được, hắn muốn tự mình săn thú, nếu chúng ta giúp hắn, hắn sẽ không vui đâu.” Nói đến đây, Mộ Dung Cẩm cũng nhíu mày.
“Nhưng mà, Húc Nghiêu ca ca bị thương rồi, chân huynh ấy bị răng của con quái vật xấu xí kia đâm thủng rồi.” Tiểu Lan rất sốt ruột.
“Không sao đâu, hắn sẽ không sao đâu, Giang gia thương pháp vẫn rất lợi hại.” Giang gia cũng là đại gia tộc có máu mặt ở đại lục Hồn Sủng sư, Hồn Sủng sư của Giang gia đa phần đều là võ hồn sủng, hơn nữa thương pháp của Giang gia cũng là tổ truyền, vô cùng nổi tiếng. Trước đó Mộ Dung Cẩm ngày nào cũng thấy Thẩm Húc Nghiêu luyện tập thương pháp, nên y biết thương pháp của Húc Nghiêu không tệ, hắn chỉ là sống trong gia tộc quá lâu nên thiếu kinh nghiệm thực chiến mà thôi.
“Tay của Húc Nghiêu ca ca cũng bị thương rồi, huynh ấy nhất định rất đau.” Tiểu Lan lo lắng nói, từng cái rễ cây cọ qua cọ lại trên vai Mộ Dung Cẩm, giống hệt như dáng vẻ đi đi lại lại của con người khi buồn bực.
“Hắn làm được mà.” Mộ Dung Cẩm đương nhiên cũng thấy đối phương bị thương, nhưng y biết lúc này Húc Nghiêu không muốn mình nhúng tay vào, nếu y can thiệp, Húc Nghiêu nhất định sẽ rất không vui.
Thẩm Húc Nghiêu đâm trái một thương, đâm phải một thương, thương pháp dùng rất thành thục, nhưng vì kinh nghiệm thực chiến bằng không, nên hắn mấy lần bị răng nanh và sừng của con Heo Nanh Dài húc bị thương. Dù vậy, hắn cũng không bỏ cuộc. Hắn nhảy vọt lên, nhảy lên lưng Heo Nanh Dài, một thương đâm xuyên cổ nó. Sau đó, “rầm” một tiếng, Heo Nanh Dài và Thẩm Húc Nghiêu, một người một thú cùng ngã xuống đất.
Thấy Heo Nanh Dài nằm trên đất đã chết, Mộ Dung Cẩm lập tức chạy tới bên cạnh Thẩm Húc Nghiêu: “Húc Nghiêu!”
“Đừng lo, ta không sao. Chỉ hơi mệt chút thôi.” Ngồi trên đất, Thẩm Húc Nghiêu lấy thuốc bôi vết thương ra, lập tức xử lý vết thương ở chân.
“Ta giúp ngươi!” Nói rồi, Mộ Dung Cẩm vội vàng đón lấy thuốc, giúp Thẩm Húc Nghiêu băng bó vết thương trên tay.
Phát hiện chân, tay và người mình bị thương bốn chỗ, Thẩm Húc Nghiêu thở dài bất lực: “Xem ra ta phải rèn luyện thật tốt mới được!” Gϊếŧ một con yêu thú cấp một trung kỳ mà cũng vất vả thế này, đúng là quá phế mà!
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm vẻ mặt lo lắng nhìn Thẩm Húc Nghiêu: “Thật ra chúng ta là Hồn Sủng sư, có thể để Tiểu Ngôn xuất chiến, ngươi không cần thiết phải tự mình làm đâu.”
“Không, ta năm tuổi bắt đầu luyện thể, luyện quyền pháp, luyện thương pháp, chính là hy vọng bản thân có thể trở thành một cường giả. Hơn nữa, Tiểu Ngôn là khí hồn sủng, không phải võ hồn sủng, sức chiến đấu cũng rất yếu.
Cho nên, chuyện chiến đấu ta hy vọng dựa vào chính mình, không muốn dựa vào nó.”
Tiểu Ngôn chỉ có cấp một, một ngày chỉ dùng được một lần, còn phải để dành tìm bảo bối chứ? Sao có thể để nó xuất chiến.