Đêm xuống, Thẩm Húc Nghiêu và Mộ Dung Cẩm mỗi người một bên, ngồi xếp bằng trên giường tu luyện.
Tiểu Ngôn và Tiểu Lan nằm sấp một bên, mỗi đứa ôm một khối linh ngọc, gặm rau ráu.
“Ui chao, khó ăn quá đi!” Ăn xong một khối linh ngọc, Tiểu Ngôn không nhịn được lên tiếng phàn nàn.
Hai tháng trước, chủ nhân chỉ mua mười lăm khối ngọc thạch, còn cho cái bông hoa rách nát kia năm khối, cho nên Tiểu Ngôn chỉ ăn mười khối ngọc thạch, phần lớn thời gian vẫn là tắm và uống nước linh tuyền.
Nhưng lần này chủ nhân một hơi mua hai trăm linh ba khối linh ngọc, hiện tại lại ở chung với chủ tớ bông hoa rách nát kia, e rằng nước linh tuyền trong tháng tới không có hy vọng rồi!
“Không ngon thì đừng ăn! Để lại cho ta!” Trừng mắt nhìn Tiểu Ngôn, Tiểu Lan Hoa rất khó chịu. Miệng thì chê dở, nhưng ăn còn nhanh hơn nó, tên này đúng là mặt dày thật.
“Không ăn chẳng phải hời cho ngươi quá sao? Đã nói mỗi người ba khối, ngươi đừng hòng cướp của ta.”
“Xì, ai thèm cướp của ngươi chứ!”
Nhìn hai tên nhóc vừa ăn vừa đấu võ mồm, Mộ Dung Cẩm và Thẩm Húc Nghiêu đều dở khóc dở cười.
Theo đà ăn uống của Tiểu Ngôn và Tiểu Lan, từng luồng linh khí chảy vào cơ thể Thẩm Húc Nghiêu và Mộ Dung Cẩm, hai người từ từ nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển công pháp tu luyện.
Tu luyện một canh giờ, Thẩm Húc Nghiêu cảm thấy thực lực của mình lại tăng lên một đoạn lớn. Nhưng cảm giác của Mộ Dung Cẩm lại không rõ ràng như vậy. Thẩm Húc Nghiêu là cấp một, cho nên Tiểu Ngôn ăn một lần ba khối linh ngọc là no. Còn Mộ Dung Cẩm là cấp hai, vì vậy Tiểu Lan ăn một lần ba khối ngọc thạch cũng chỉ no được một nửa.
“Tiểu Lan, ngươi no chưa? Có muốn thêm...”
“Húc Nghiêu, nó no rồi. Chúng ta nghỉ ngơi sớm đi! Ngày mai chúng ta còn vào núi săn thú.” Nói rồi, Mộ Dung Cẩm vội vàng thu Tiểu Lan lại.
“Chủ nhân, ta vẫn chưa ăn no mà?”
Nghe tiếng phàn nàn bất mãn của Tiểu Lan trong thức hải, Mộ Dung Cẩm rất bất lực: “Ngươi ăn lưng lửng bụng là được rồi! Ngươi ăn hết linh ngọc của Húc Nghiêu thì để Tiểu Ngôn ăn cái gì hả?”
Nghe chủ nhân nói vậy, Tiểu Lan tủi thân gật đầu: “Ta biết rồi, Tiểu Lan ngoan, không tranh với Tiểu Ngôn. Nếu không Húc Nghiêu ca ca sẽ ghét ta.”
“Ừ, biết vậy là tốt, ngoan.” Thật ra, Mộ Dung Cẩm cũng rất thương Tiểu Lan. Những năm nay Tiểu Lan đi theo người chủ nhân nghèo khó là y, luôn bữa đói bữa no. Lúc này có thể ăn no một nửa đối với Tiểu Lan đã là rất hạnh phúc rồi.
“Vậy cũng được, ngươi ngủ sớm đi!” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu thu Tiểu Ngôn đã ăn no căng bụng đang nằm ngửa ra, rồi đứng dậy xuống giường.
Nhìn Thẩm Húc Nghiêu xuống giường, Mộ Dung Cẩm rất nghi hoặc: “Trời tối rồi, ngươi đi đâu vậy?”
“Ta ra ngoài bình phong ngủ, ta còn một chiếc giường nhỏ, đặt ở ngoài bình phong là vừa đẹp.” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu đi ra khỏi bình phong, lấy giường nhỏ của mình ra.
Bước ra ngoài, nhìn cái giường nhỏ sau tấm bình phong, lại nhìn chiếc giường lớn mà Húc Nghiêu nhường cho mình, Mộ Dung Cẩm nhíu mày: “Cái giường này nhỏ như vậy ngủ sao thoải mái được? Hay là chúng ta cứ chen chúc một chút ngủ chung trên giường đi?”
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu đang trải chăn quay đầu lại nhìn y: “Ngươi đúng là tài cao gan lớn. Ta là hán tử đấy! Ngươi không sợ ta ngủ chung giường với ngươi, buổi tối sẽ khi dễ ngươi sao?”
Đối mặt với lời trêu chọc của Thẩm Húc Nghiêu, Mộ Dung Cẩm không khỏi đỏ mặt: “Ngươi... ngươi không phải người như vậy.”
Nghe câu này, Thẩm Húc Nghiêu cười cười. Trong lòng thầm nghĩ: Phản diện cũng đơn thuần thật đấy! Quả nhiên, dù có già dặn trước tuổi thế nào thì rốt cuộc vẫn chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi, vẫn còn non nớt lắm.
“Được rồi, đi ngủ đi!”
Nhìn khuôn mặt ôn hòa của hắn, Mộ Dung Cẩm không khỏi nhíu mày: “Hay là để ta ngủ ở đây cho! Ta không cao bằng ngươi, ta ngủ giường nhỏ này là vừa vặn.”
“Không được, làm gì có hán tử nào để song nhi ngủ ở ngay cửa chứ? Thực lực ngươi cao hơn ta, ta có thể chấp nhận sự bảo vệ của ngươi. Nhưng ta không chấp nhận sự chăm sóc của ngươi, bởi vì hán tử chăm sóc song nhi mới là chuyện thiên kinh địa nghĩa.” Thẩm Húc Nghiêu cảm thấy đây là phong độ thân sĩ mà nam nhân nên có.
Nghe Thẩm Húc Nghiêu nói vậy, Mộ Dung Cẩm cảm thấy trong lòng dâng lên một sự ngọt ngào khó tả. Ý hắn là, ta bảo vệ hắn, còn hắn chăm sóc ta sao? Nghĩ đến đây, má Mộ Dung Cẩm nóng bừng. Y đỏ mặt đi vào bên trong bình phong.
Nhìn bóng lưng rời đi của đối phương, Thẩm Húc Nghiêu lắc đầu cười bất lực. Thật ra hắn cảm thấy nhân vật phản diện này cũng khá đáng yêu, không hề độc ác như trong nguyên tác miêu tả. Cũng có thể là do phản diện vẫn chưa hoàn toàn “hắc hóa” chăng?
...
Sáng sớm hôm sau.
Sau khi thức dậy, Thẩm Húc Nghiêu đi một vòng xem xét bên ngoài, phát hiện bên cạnh những thanh pháp kiếm có xác một con thỏ cấp một sơ kỳ. Chắc là bị trận pháp trên pháp kiếm gϊếŧ chết.
Nhặt xác thỏ về, Thẩm Húc Nghiêu xử lý một chút, nấu cháo thịt thỏ làm bữa sáng.