Chương 22: Thú nhận thân phận

Sau bữa trưa, Thẩm Húc Nghiêu và Mộ Dung Cẩm ngồi trên ghế ăn linh quả.

Ăn xong linh quả trong tay, Thẩm Húc Nghiêu từ từ tháo mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt thật của mình.

Quay đầu lại, nhìn khuôn mặt giống hệt trên bức họa, Mộ Dung Cẩm ngẩn người:

“Ngươi không gọi là Thẩm Húc Nghiêu, ngươi tên là Giang Nguyên phải không?”

“Gọi ta là Húc Nghiêu đi, sau này ta sẽ dùng cái tên này. Ít nhất trước khi thăng lên cấp ba, ta không thể gọi là Giang Nguyên.” Nhắc đến chuyện này, Thẩm Húc Nghiêu rất bất lực.

“Húc Nghiêu ca ca thật anh tuấn nha! Vừa nãy ở trong thành làm ta giật cả mình.” Nói rồi, Tiểu Lan bay đến trước mặt Thẩm Húc Nghiêu.

Thẩm Húc Nghiêu đưa tay đỡ lấy Tiểu Lan. Nhìn đóa hoa nhỏ đứng trong lòng bàn tay, Thẩm Húc Nghiêu cười khổ: “Nếu ta xấu xí, Tiểu Lan sẽ không thích ta nữa, đúng không?”

“Không đâu, Húc Nghiêu ca ca đối xử với ta tốt như vậy, sao ta có thể không thích Húc Nghiêu ca ca chứ? Chỉ là, nếu Húc Nghiêu ca ca đẹp trai hơn một chút, thì không chỉ ta thích Húc Nghiêu ca ca, mà ngay cả...” Chủ nhân cũng sẽ thích.

Tiếc là Tiểu Lan chưa kịp nói hết câu đã bị Mộ Dung Cẩm bịt miệng, trực tiếp xách về.

Liếc nhìn Mộ Dung Cẩm đang ngượng ngùng, Thẩm Húc Nghiêu cười. Trong lòng hắn đã đoán được Tiểu Lan muốn nói gì: “Hôm nay Tiểu Lan rất giỏi, gϊếŧ được ba tên người xấu. Buổi tối Húc Nghiêu ca ca thưởng cho Tiểu Lan ba khối linh ngọc.”

“Được, Húc Nghiêu ca ca là tốt nhất.” Nói rồi, Tiểu Lan lập tức thoát khỏi tay Mộ Dung Cẩm, bay qua dùng hai chiếc lá ôm lấy mặt Thẩm Húc Nghiêu, thân thiết dùng nụ hoa cọ cọ vào má hắn.

“Nhóc này!” Thẩm Húc Nghiêu cười bất đắc dĩ, xoa xoa cánh hoa của Tiểu Lan.

“Ngươi đúng là đồ nịnh hót.” Từ trong thức hải của Thẩm Húc Nghiêu bay ra, Tiểu Ngôn vẻ mặt khó chịu nhìn Tiểu Lan đang làm nũng với chủ nhân mình.

“Xì, ta thích thế đấy, ngươi quản được sao?”

“Ngươi...”

“Không được cãi nhau.” Cắt ngang lời Tiểu Ngôn, Thẩm Húc Nghiêu đưa tay đón lấy Tiểu Ngôn.

“Hừ, ta có ích hơn ngươi nhiều, ta phun một ngụm độc là gϊếŧ được ba mạng người, không giống ngươi, con rùa rụt cổ, đầu cũng không dám ló ra.”

Đối mặt với sự khıêυ khí©h của Tiểu Lan, Tiểu Ngôn rất khó chịu: “Ngươi thì biết cái gì, hôm nay ta đã bị sử dụng rồi, ngày mai, đợi xem ngày mai ta xử lý ngươi thế nào.”

“Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn xử lý ta?”

“Ta...”

“Được rồi, không phải ngươi đã hứa với ta sẽ không cãi nhau với Tiểu Lan sao?”

Nghe chủ nhân nói vậy, Tiểu Ngôn buồn bực đảo mắt, bay thẳng về thức hải của Thẩm Húc Nghiêu. Chủ nhân từng nói cái bông hoa rách nát kia rất lợi hại, có thể bảo vệ bọn họ, bảo nó đừng cãi nhau với đối phương. Hôm nay bông hoa rách nát kia đại hiển thần uy, Tiểu Ngôn quả thực cũng nhận ra sự lợi hại của đối phương. Cho nên cũng không cãi nhau với nó nữa.

Thấy Tiểu Ngôn đi rồi, Tiểu Lan không khỏi đảo mắt: “Chán thật, sao lại không cãi nhau với ta nữa chứ?”

“Nhóc đó, cãi cái gì mà cãi?” Nói rồi, Mộ Dung Cẩm cũng thu Tiểu Lan vào trong thức hải.

Nhìn Mộ Dung Cẩm vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, Thẩm Húc Nghiêu nhướng mày: “Có chuyện gì muốn hỏi ta sao?”

“Tại sao người Giang gia lại muốn tìm ngươi?” Về chuyện này, Mộ Dung Cẩm rất khó hiểu.

“Vì gϊếŧ người đoạt bảo.” Đây là lời nói thật.

“Cho nên, kẻ thù mà trước đây ngươi nói với ta, chính là Giang gia?” Câu trả lời ngoài dự đoán khiến Mộ Dung Cẩm rất ngạc nhiên.

“Đúng!” Gật đầu, Thẩm Húc Nghiêu cũng không giấu giếm.

Nhìn Thẩm Húc Nghiêu trả lời thẳng thắn như vậy, Mộ Dung Cẩm cười khổ: “Ngươi không sợ ta gϊếŧ người đoạt bảo sao?”

Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu không để tâm cười cười: “Nếu ngươi muốn, ta có thể đưa hết số bạc và truyền thừa Dược Tề sư mà mẫu thân để lại cho ta, còn có một số dược tề nữa, đều cho ngươi. Ta thà tặng hết cho ngươi, cũng sẽ không để lại những thứ này cho kẻ thù gϊếŧ mẹ ta.”

“Không, đó là do mẫu thân ngươi để lại, sao ta có thể lấy chứ? Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, đừng chuyện gì cũng nói thật với người khác.”

Nghe y nói vậy, Thẩm Húc Nghiêu gật đầu: “Ta biết, những lời này ta sẽ không nói với bất kỳ ai khác. Ta chỉ nói với ngươi, bởi vì ngươi là người bạn tốt nhất của ta, cũng là người ta tin tưởng nhất. Người duy nhất ta tin tưởng nhất.”

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của hắn, trong lòng Mộ Dung Cẩm dâng lên cảm xúc khác lạ. Người tin tưởng nhất sao? Vào khoảnh khắc này, lần đầu tiên trong đời Mộ Dung Cẩm cảm nhận được hương vị của việc được cần đến. Y được cần đến, y là bạn tốt nhất, là người Húc Nghiêu tin tưởng nhất, Húc Nghiêu cần sự bảo vệ và bầu bạn của y, Húc Nghiêu cần y.

“Húc Nghiêu, ngươi yên tâm, ta sẽ bảo vệ ngươi, tuyệt đối sẽ không để người của Giang gia bắt ngươi về.”

Nhìn vào đôi mắt tràn đầy sự chân thành kia, Thẩm Húc Nghiêu cười: “Cảm ơn!”