Chưa kịp đi đến cửa tiệm ngọc thạch, hai người đã bị bốn tên hộ vệ Giang gia chặn lại. Một tên hộ vệ lấy bức tranh vẽ Giang Nguyên ra, chỉ vào người trong tranh hỏi: “Hai người các ngươi có từng gặp người này không?”
“Chưa từng gặp!” Lắc đầu, Thẩm Húc Nghiêu bình tĩnh trả lời, nhưng bàn tay nắm dây cương lại siết chặt. Quả nhiên là đến tìm hắn, không ngờ mới nửa năm mà đã tìm đến tận đây, Giang gia tìm người đúng là rất tốn công sức nhỉ!
“Đi đi!” Thất vọng nhíu mày, tên hộ vệ xua tay ra hiệu cho hai người rời đi.
Nhìn đối phương một cái, Thẩm Húc Nghiêu và Mộ Dung Cẩm rảo bước đi thẳng. Thẩm Húc Nghiêu đi lướt qua Triệu Cương đang dẫn đầu. Mắt thấy sắp rời đi được rồi thì đột nhiên bị đối phương gọi giật lại.
“Đợi đã!”
Nghe tiếng Triệu Cương phía sau, Thẩm Húc Nghiêu dừng bước, tim thót lên một cái. Hắn nghĩ: Chẳng lẽ bị nhận ra rồi? Triệu Cương này từng gặp nguyên chủ rất nhiều lần! Giọng nói và bóng lưng của hắn bị gã nhận ra rồi sao?
Triệu Cương đi tới chặn đường Thẩm Húc Nghiêu: “Tiểu đạo hữu này xưng hô thế nào?”
“Ta tên Thẩm Húc Nghiêu.” Trấn tĩnh lại tinh thần, Thẩm Húc Nghiêu không nhanh không chậm nói.
“Ồ, ngươi họ Thẩm sao? Vậy ngươi sống ở đâu?” Nhìn chằm chằm Thẩm Húc Nghiêu, Triệu Cương lại hỏi.
“Ta sống ở thôn Đào Hoa.” Đây là lời nói thật, đúng là ở thôn Đào Hoa.
“Ồ, thôn Đào Hoa à!” Gật đầu, Triệu Cương đột ngột giơ tay lên, lật mặt nạ trên mặt Thẩm Húc Nghiêu ra.
Nhìn khuôn mặt thê thảm của Thẩm Húc Nghiêu, Triệu Cương không khỏi sững sờ. Lông mày bên đậm bên nhạt, bên cao bên thấp, mắt bên to bên nhỏ, mũi mọc cũng coi như bình thường nhưng bên trái thiếu một miếng thịt chỉ còn một lỗ mũi. Miệng cũng méo xệch, ghê tởm hơn nữa là khuôn mặt đầy những khối u thịt to như trứng chim cút và vết chàm đỏ lòm từng mảng lớn bên phải mặt.
“Mẹ kiếp, lại có kẻ trông như thế này sao?”
“Nhóc con, trông thế này mà ngươi cũng dám ra đường à?”
“Ngươi cũng can đảm thật đấy!”
Lần đầu nhìn thấy khuôn mặt của Thẩm Húc Nghiêu, Mộ Dung Cẩm cũng giật mình, nhưng y rất nhanh đã định thần lại, giật lấy chiếc mặt nạ từ tay Triệu Cương: “Làm càn!”
Nghe tiếng quát của Mộ Dung Cẩm, Triệu Cương nhìn y. Triệu Cương là Hồn sủng sư cấp hai trung kỳ, còn Mộ Dung Cẩm là Hồn sủng sư cấp hai sơ kỳ, cả hai đều là cấp hai. Khi chưa biết Mộ Dung Cẩm là Luyện độc sư, đương nhiên Triệu Cương không thể sợ y.
“Đạo hữu đừng giận, ta chỉ nóng lòng tìm người thôi. Biểu thiếu gia nhà ta đi lạc, thành chủ, cả đại gia và ngũ tiểu thư nhà ta đều rất lo lắng cho biểu thiếu gia.”
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm hừ lạnh một tiếng: “Hừ, ngươi tìm thiếu gia nhà ngươi, dựa vào đâu mà lật mặt nạ của người khác?”
“Vị tiểu hữu này và biểu thiếu gia nhà ta trạc tuổi nhau, chiều cao cũng xấp xỉ nên ta mới tò mò dung mạo của hắn. Đắc tội rồi.” Miệng nói vậy nhưng vẻ mặt Triệu Cương đầy khinh thường, chẳng có mấy phần thành ý xin lỗi.
“Ngươi...”
Mộ Dung Cẩm còn định nói gì đó nhưng bị Thẩm Húc Nghiêu kéo lại: “Đi thôi, chúng ta đi mua linh ngọc.”
Mộ Dung Cẩm quay sang nhìn Thẩm Húc Nghiêu, đưa mặt nạ trong tay cho hắn.
Nhận lấy mặt nạ, Thẩm Húc Nghiêu ung dung đeo lên mặt, kéo Mộ Dung Cẩm cùng rời đi.
Thấy hai người đi rồi, một tên hộ vệ bước đến bên cạnh Triệu Cương: “Triệu ca, huynh lo xa quá rồi. Cái tên phế vật Giang Nguyên đó thực lực mới cấp một sơ kỳ, tên Thẩm Húc Nghiêu vừa rồi là cấp một trung kỳ, không phải hắn đâu.”
“Ừ, thực lực đúng là chênh lệch một tiểu cảnh giới, nhưng bóng lưng hắn có vài phần giống tên phế vật kia.” Nói đến đây, Triệu Cương nhíu mày. Bọn họ đã tìm nửa năm rồi. Mười hai người chia làm ba đường, một đường đi hướng Đông, một đường đi hướng Tây, hắn đi đường hướng Bắc này. Đáng tiếc tìm nửa năm trời, ba lộ nhân mã chẳng ai tìm được bất cứ manh mối nào, Giang Nguyên giống như bốc hơi khỏi thế gian vậy, mặc cho bọn họ tìm thế nào cũng không thấy.
Đại gia và ngũ tiểu thư cứ dăm ba bữa lại hỏi tình hình tìm kiếm, làm một tiểu đội trưởng như hắn cũng áp lực như núi!
“Đúng là bóng lưng tiểu tử này có vài phần giống tên phế vật kia, nhưng tiểu phế vật lớn lên ở Giang gia chúng ta từ nhỏ, đâu có quen biết người ngoài?”
“Đúng đấy Triệu ca, người đi bên cạnh hắn là Hồn sủng sư cấp hai đấy! Tiểu phế vật không thể nào quen biết loại người này được.”
“Ừ, cũng phải.” Gật đầu, Triệu Cương cũng cảm thấy không có khả năng.
Đối phương mới rời khỏi Giang gia nửa năm, không thể nào thực lực tăng nhanh như vậy được. Phải biết hắn ba tuổi thức tỉnh, tu luyện mười năm trời vẫn là một Hồn sủng sư cấp một sơ kỳ, sao có thể nửa năm đã tăng một tiểu cảnh giới chứ? Hơn nữa, bên cạnh đối phương còn có tu sĩ cấp hai, vậy thì càng không thể là Giang Nguyên rồi.
Ba cửa hàng ngọc thạch, Thẩm Húc Nghiêu không buông tha nhà nào, mỗi nhà đều mua năm, sáu mươi khối linh ngọc. Ba nhà cộng lại mua hết hai trăm lẻ ba khối linh ngọc, mua đến mức Mộ Dung Cẩm trố mắt nhìn.