Chương 19: Oan gia ngõ hẹp

“Đừng nói bậy, không có chuyện đó đâu.” Mộ Dung Cẩm quay mặt đi chỗ khác vẻ không tự nhiên, vành tai đỏ lên, lập tức thu Tiểu Lan về thức hải. Cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình, chẳng hiểu sao vẫn cảm thấy hơi nóng.

Số thức ăn Thẩm Húc Nghiêu mua vốn đủ cho hắn và Phong Ảnh Lang ăn trong ba tháng, nhưng trong nhà có thêm Mộ Dung Cẩm nên chỗ lương thực đó chỉ ăn được hai tháng đã hết sạch.

Nhà hết lương thực, Thẩm Húc Nghiêu bèn đưa Mộ Dung Cẩm cùng đi lên trấn mua đồ.

Ngồi trên lưng ngựa của Thẩm Húc Nghiêu, cảm nhận được hơi thở ấm áp thỉnh thoảng phả bên tai, cảm nhận cánh tay nam nhân cầm dây cương thỉnh thoảng chạm vào eo mình, Mộ Dung Cẩm có chút ngượng ngùng. Cũng may Thẩm Húc Nghiêu ngồi phía sau nên không thấy biểu cảm không tự nhiên trên mặt y.

Thực ra vốn dĩ Mộ Dung Cẩm không muốn lên trấn, nhưng Thẩm Húc Nghiêu nhất quyết bắt y đi cùng, y từ chối không được nên đành phải cùng Thẩm Húc Nghiêu ra khỏi nhà.

Đến trấn, Thẩm Húc Nghiêu dẫn Mộ Dung Cẩm đến cửa hàng bán giày trước tiên để chọn giày cho y.

“Ta không cần mua đâu, ngươi tự mua là được rồi.”

Nhìn Mộ Dung Cẩm từ chối, Thẩm Húc Nghiêu lắc đầu bất đắc dĩ: “Giày của ngươi rách cả rồi kìa.”

Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm cúi đầu ái ngại nhìn đôi giày đã rách của mình. Hóa ra Húc Nghiêu nhất quyết bắt y đi cùng là muốn mua giày mới cho y sao? Nghĩ đến đây, trong lòng Mộ Dung Cẩm ấm áp.

“Nào, ngồi đây, thử hết mấy đôi này xem kích cỡ có vừa không.” Kéo Mộ Dung Cẩm ngồi xuống ghế, Thẩm Húc Nghiêu lấy cho y năm đôi giày ống và vài đôi giày thêu tinh xảo.

Nhìn đống giày trước mặt, Mộ Dung Cẩm ngẩn ra: “Nhiều, nhiều thế này cơ à?”

“Không nhiều, để thay đổi mà đi.” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu đã cúi người xuống, nâng chân Mộ Dung Cẩm lên.

“Để ta tự làm.” Bị hành động của đối phương dọa giật mình, Mộ Dung Cẩm vội vàng cúi xuống tự cởi giày, bắt đầu thử từng đôi giày trước mặt.

Mộ Dung Cẩm thử giày, Thẩm Húc Nghiêu đứng bên cạnh nhìn, đưa ra ý kiến, nhờ ông chủ và tiểu nhị tìm kích cỡ phù hợp.

Đột nhiên, tiếng ồn ào bên ngoài truyền vào tai Thẩm Húc Nghiêu.

“Có từng gặp người này không?”

“Không, chưa từng gặp.”

“Hắn chưa từng đến trọ ở khách điếm sao?”

“Không có!”

Thẩm Húc Nghiêu đứng trong tiệm giày nhìn ra ngoài, vừa vặn thấy nhóm bốn người đàn ông cầm bức tranh đang hỏi thăm ông chủ và tiểu nhị của một khách điếm cuối phố. Nhìn thấy kẻ cầm đầu không phải ai khác chính là Triệu Cương, một hộ vệ bên cạnh Giang gia đại gia, là tâm phúc của lão đại nhà họ Giang. Sắc mặt Thẩm Húc Nghiêu đại biến. Hắn nghĩ thầm: Sao hộ vệ Giang gia lại ở đây, chẳng lẽ đến tìm hắn? Đúng rồi, nhất định là đến tìm hắn, nữ chính mất đi cơ duyên lớn như vậy, sao ả có thể cam tâm bỏ qua chứ?

Nghĩ đến đây, Thẩm Húc Nghiêu nhìn sang ông chủ tiệm giày: “Ông chủ, ta đau bụng muốn đi vệ sinh, chỗ ông có nhà xí không?”

“Có, ở ngay phía sau, ra cửa sau là thấy.” Ông chủ chỉ về phía cửa sau.

“Đa tạ!” Cúi đầu cảm ơn, Thẩm Húc Nghiêu rảo bước vội vã đi ra cửa sau.

Nhìn bóng lưng rời đi gấp gáp của Thẩm Húc Nghiêu, Mộ Dung Cẩm không khỏi ngẩn người, trong lòng dấy lên vài phần lo lắng.

Ra khỏi cửa sau, Thẩm Húc Nghiêu tìm một góc không người, lập tức truyền âm với Tiểu Ngôn: “Tiểu Ngôn, biến ta thành bộ dạng ma chê quỷ hờn, càng xấu càng tốt.”

“Được rồi chủ nhân!” Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng xanh lam lướt qua mặt Thẩm Húc Nghiêu.

Tháo mặt nạ xuống, Thẩm Húc Nghiêu lấy gương ra soi. Nhìn khuôn mặt thê thảm không nỡ nhìn của mình, Thẩm Húc Nghiêu hài lòng gật đầu, lúc này mới đeo lại mặt nạ lần nữa.

“Chủ nhân, người phải nhớ kỹ, hiện giờ người là Linh ngôn sư cấp một, mỗi ngày mười hai canh giờ chỉ có thể sử dụng Linh ngôn thuật một lần. Hơn nữa thực lực chúng ta rất thấp nên dung mạo này chỉ duy trì được một canh giờ, một canh giờ sau sẽ trở lại nguyên dạng.”

Nghe Tiểu Ngôn truyền âm, Thẩm Húc Nghiêu gật đầu: “Ta biết rồi.”

Một canh giờ cũng đủ dùng rồi, đợi mua xong đồ cần mua, hắn sẽ rời khỏi đây ngay.

Sau khi dịch dung, Thẩm Húc Nghiêu mới quay lại tiệm giày lần thứ hai, đi đến bên cạnh Mộ Dung Cẩm. Hắn nhìn những đôi giày đối phương đã thử qua: “Kích cỡ đều vừa chứ?”

Mộ Dung Cẩm gật đầu, ý bảo tất cả đều vừa vặn.

“Ông chủ, lấy hết mấy đôi này. Bao nhiêu tiền?”

“Ngươi cũng mua hai đôi đi?” Nói rồi, Mộ Dung Cẩm đưa một đôi giày đen cho hắn.

“Không cần, ta còn hai đôi giày mới chưa đi mà!” Cười lắc đầu từ chối, Thẩm Húc Nghiêu trả tiền giày cho Mộ Dung Cẩm.

Mua xong giày, Thẩm Húc Nghiêu lại dẫn Mộ Dung Cẩm đi mua y phục, mua lương thực, chăn đệm, mua thịt yêu thú, linh quả và linh sơ, còn cả thuốc luyện thể cấp một mà Thẩm Húc Nghiêu cần dùng, tất cả những thứ cần thiết.

Hai người dắt ngựa đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, mua xong xuôi mọi thứ, Thẩm Húc Nghiêu dẫn Mộ Dung Cẩm sang phố bên cạnh, định mua món đồ cuối cùng... linh ngọc.