Chương 17: Kiến sắc nảy lòng tham

Ở hiện đại, “nhất kiến chung tình” và “kiến sắc nảy lòng tham” thường được đánh đồng với nhau. Nhưng bất kể nam nhân hay nữ nhân, nếu cái nhìn đầu tiên thấy một người mà đối phương không khiến ngươi nảy sinh chút tâm tư nào, ngươi có theo đuổi người ta không? Nếu ngay cả theo đuổi còn không có, thì nói gì đến yêu? Cho nên chuyện tình cảm ấy mà, nó nên là bắt đầu từ “kiến sắc nảy lòng tham”, kết thúc bằng “tình hữu độc chung”.

Lúc đầu thích đối phương là vì vừa gặp đã yêu, thích khuôn mặt của người đó. Về sau, trong quá trình chung sống, từ từ yêu ưu điểm, chấp nhận khuyết điểm của đối phương. Tán thưởng năng lực, thích ứng với tính cách, dần dần phát hiện ra người ấy là độc nhất vô nhị, không ai thay thế được.

Phản diện quả thực rất tuấn tú, mày như tranh vẽ, môi hồng răng trắng, khuynh quốc khuynh thành, phong hoa tuyệt đại, vô cùng phù hợp với mọi thẩm mỹ của Thẩm Húc Nghiêu. Y cũng là hình mẫu một nửa lý tưởng của hắn. Nhưng mà, chuyện theo đuổi y đúng là áp lực tựa thái sơn! Người ta yêu đương tốn tiền, hắn mà muốn yêu đương với phản diện thì khéo mất mạng.

Suy đi nghĩ lại hồi lâu, Thẩm Húc Nghiêu cảm thấy yêu đương rủi ro quá lớn, vẫn là làm đồng minh tốt hơn. Mọi người có kẻ thù chung, có mục tiêu chung, sau này chắc chắn có thể phối hợp ăn ý, không nguy hiểm như chuyện phong hoa tuyết nguyệt.

Ngày hôm sau, sau bữa sáng.

Dựa người bên cửa sổ, nhìn Thẩm Húc Nghiêu đang đứng trong sân, thân trên để trần, chỉ mặc một chiếc quần dài đang luyện quyền, Mộ Dung Cẩm không khỏi nheo mắt. Trước đó y thấy trong sân có rất nhiều cọc gỗ cao bằng người, cứ tưởng là dùng để buộc ngựa, không ngờ lại là để Thẩm Húc Nghiêu luyện quyền.

Thật ra ở đại lục Hồn Sủng Sư, rất nhiều Hồn sủng sư chú trọng bồi dưỡng hồn sủng, nâng cao thực lực bản thân. Hồn sủng sư chịu luyện thể rất ít, cho dù là Hồn sủng sư sở hữu Vũ hồn sủng cũng đa phần không thích luyện thể. Không ngờ Thẩm Húc Nghiêu lại có sở thích này.

“Oa, dáng người Húc Nghiêu ca ca đẹp quá, có cơ bắp kìa!” Đứng trên vai Mộ Dung Cẩm, Tiểu Lan không kìm được thốt lên.

Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm bất đắc dĩ nhìn Tiểu Lan Hoa đang nuốt nước miếng trên vai mình: “Ngươi là con nít ranh, nhìn đàn ông chảy nước miếng cái gì?”

Nghiêng đầu, Tiểu Lan nhìn chủ nhân mình: “Nhưng mà rất soái mà! Rất đẹp đúng không?”

“Nhìn dáng vẻ của Húc Nghiêu, chắc là đã bắt đầu luyện thể từ nhỏ rồi.” Thẩm Húc Nghiêu mới mười ba tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn y một tuổi, nhưng chiều cao của hắn cao hơn y cả một cái đầu, trên cánh tay có cơ bắp rắn chắc, cơ bụng, cơ ngực cái nào cũng không thiếu. Đường nét cả thân trên vô cùng hoàn mỹ, lại phối với làn da màu đồng cổ càng thêm tương xứng, thảo nào khiến Tiểu Lan nhìn đến chảy cả nước miếng.

Tuy nhiên, băng dày ba thước không phải do cái lạnh một ngày, muốn luyện được một thân cơ bắp rắn chắc như vậy tuyệt đối không phải ngày một ngày hai mà thành, cho nên Mộ Dung Cẩm đoán Thẩm Húc Nghiêu luyện thể ít nhất cũng phải trên năm năm, nếu không hắn không thể có thân hình đẹp như thế.

Thực tế, suy đoán của Mộ Dung Cẩm vô cùng chính xác. Giang Nguyên là một Hồn sủng sư vô cùng khắc khổ, sau khi thức tỉnh Linh Ngôn Thạch mà thực lực mãi không tiến bộ, Giang Nguyên liền bắt đầu luyện thể, từ năm năm tuổi cho đến tận bây giờ. Giang Nguyên khổ luyện tám năm trời mới có được mình đồng da sắt, có được thân hình đẹp sánh ngang lực sĩ thể hình thế này. Chỉ tiếc pháo hôi rốt cuộc vẫn là pháo hôi, cuối cùng Giang Nguyên và mẹ hắn vẫn bị nữ chính biến thành vật hi sinh. Để cơ thể này hời cho Thẩm Húc Nghiêu hưởng.

Thẩm Húc Nghiêu luyện quyền một canh giờ mới dừng lại.

Thấy Thẩm Húc Nghiêu định rời đi, Tiểu Lan lập tức bay tới: “Húc Nghiêu ca ca, huynh soái quá đi!”

Nhìn Tiểu Lan Hoa bay tới, dùng nụ hoa và lá cọ loạn lên người mình, tranh thủ ăn đậu hũ khắp nơi, Thẩm Húc Nghiêu bật cười: “Đừng quậy, ta đầy mồ hôi, dính hết vào người ngươi bây giờ.”

“Không sợ, dáng người Húc Nghiêu ca ca đẹp, Tiểu Lan thích.” Nói rồi, Tiểu Lan lại cọ cọ lên người Thẩm Húc Nghiêu.

“Ngươi đó!” Cười bất đắc dĩ, Thẩm Húc Nghiêu cũng không hề tức giận.

“Về đây!” Thật sự không thể nhịn được nữa, Mộ Dung Cẩm bước ra khỏi phòng, đi đến trước mặt Thẩm Húc Nghiêu, giơ tay túm Tiểu Lan về. Đầu ngón tay có sự tiếp xúc ngắn ngủi với da thịt nam nhân khiến Mộ Dung Cẩm cảm thấy đầu ngón tay nóng rực.

“Chủ nhân, người làm gì thế? Húc Nghiêu ca ca còn chẳng giận, người giận cái gì chứ?” Đối mặt với chủ nhân mặt đen sì, Tiểu Lan rất bất lực.

Nghe vậy, sắc mặt Mộ Dung Cẩm càng khó coi, y hung hăng trừng mắt nhìn hồn sủng của mình, trực tiếp thu nó vào trong thức hải. Quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của Thẩm Húc Nghiêu, vẻ mặt Mộ Dung Cẩm đầy lúng túng: “Xin lỗi nhé, ta sẽ dạy dỗ lại Tiểu Lan đàng hoàng.”

Nhìn Mộ Dung Cẩm có vẻ quẫn bách, Thẩm Húc Nghiêu lắc đầu không tán thành: “Đừng như vậy, nó vẫn chỉ là đứa trẻ. Tuy rằng hồn sủng sinh ra cùng chúng ta, nhưng trí tuệ của chúng có hạn, đều rất đơn thuần, lương thiện, không có tâm địa xấu xa gì đâu. Cho nên, đừng khắt khe với Tiểu Lan quá được không?”