Kinh ngạc thì có thể hiểu, bởi lẽ rất nhiều người lần đầu gặp y đều kinh ngạc trước dung mạo ấy. Thế nhưng tán thưởng thì Mộ Dung Cẩm hoàn toàn không hiểu, y không hiểu sự tán thưởng này bắt nguồn từ đâu. Theo lý mà nói, y là Luyện độc sư, nếu người khác biết nghề nghiệp của y, đa phần đều sẽ phỉ nhổ. Nhưng Thẩm Húc Nghiêu lại là Hồn sủng sư đầu tiên Mộ Dung Cẩm gặp có thái độ bình thản chấp nhận nghề nghiệp của y, không hề có chút ghét bỏ nào.
Tán thưởng ư? Luyện độc sư cũng được người ta tán thưởng sao? Chắc là không đâu nhỉ?
Tại đại lục Hồn Sủng Sư, nghề nghiệp được tôn sùng nhất, cao cao tại thượng nhất là Dược tễ sư. Dược tễ sư mới là sự tồn tại được sùng bái, tán thưởng và kính ngưỡng. Còn Luyện độc sư thì chẳng khác nào chuột chạy qua đường, ai cũng đòi đánh.
Các Hồn sủng sư của gia tộc lớn, một mặt ngầm sát hại những Luyện độc sư nhỏ tuổi vừa thức tỉnh, một mặt lại sợ hãi những Luyện độc sư cấp ba, cấp bốn có thực lực cường hãn. Đối mặt với Luyện độc sư cấp thấp, bọn họ chán ghét, ghê tởm, hận không thể gϊếŧ sạch. Nhưng khi đối mặt với Luyện độc sư cấp cao, bọn họ lại nịnh nọt, vẫy đuôi cầu xin, khúm núm quỳ gối, nơm nớp lo sợ. Bọn họ sợ đối phương sẽ độc chết mình. Nghĩ đến đám người đó, Mộ Dung Cẩm đã thấy buồn nôn.
Chỉ có hắn, chỉ có hắn là khác biệt!
Trong phòng Thẩm Húc Nghiêu.
Thẩm Húc Nghiêu ngồi xếp bằng trên giường tu luyện, bên cạnh đặt ba khối linh ngọc to nhất. Tiểu Ngôn đang ngoạm từng miếng lớn linh ngọc.
Cảm nhận được linh khí liên tục được Tiểu Ngôn đưa vào cơ thể mình, Thẩm Húc Nghiêu lập tức vận chuyển công pháp, dẫn linh khí vào trong đan điền.
“Ái chà, linh ngọc này khó ăn thật.” Ăn xong, Tiểu Ngôn bất đắc dĩ than thở.
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu lắc đầu liên tục: “Khó ăn mà ngươi còn tranh với Tiểu Lan nhà người ta? Còn vì cái này mà đánh nhau?”
“Dù không ngon cũng là do người bỏ bạc ra mua mà? Tại sao lại cho nó chứ?”
Nhìn Tiểu Ngôn vẻ mặt không phục, Thẩm Húc Nghiêu thở dài ngao ngán: “Ngươi đó, tầm nhìn hạn hẹp quá. Bạc có gì to tát đâu, ta có bao nhiêu bạc ngươi còn không biết sao?”
“Thì chúng ta giàu, nhưng cũng không thể đem bạc cho người khác được chứ?”
“Cái này gọi là đầu tư. Tiểu Lan là hoa độc, phun một lần sương độc có thể gϊếŧ cả một đám người, lợi hại lắm đấy. Nếu chúng ta tạo quan hệ tốt với Tiểu Lan và chủ nhân của nó, chúng ta có thể có thêm một đồng minh, một đồng minh có thể bảo vệ chúng ta. Như vậy, đợi khi người nhà họ Giang truy sát tới, ít nhất chúng ta không phải chiến đấu đơn độc, ít nhất khả năng sống sót của chúng ta sẽ lớn hơn. Hiểu chưa?”
Cha mẹ phản diện đều bị cha nam chính gϊếŧ. Có thể nói, phản diện và cha nam chính có thù không đội trời chung. Mà theo đà cốt truyện thăng cấp, phản diện cũng sẽ kết rất nhiều ân oán với nam chính và nữ chính. Lôi kéo một người như vậy làm đồng minh, cùng nhau đối phó kẻ thù chung, Thẩm Húc Nghiêu cảm thấy đây là một lựa chọn vô cùng sáng suốt.
Nghe lời chủ nhân, Tiểu Ngôn chớp mắt: “Là vậy sao?”
“Chứ còn sao nữa?” Dám không tin lời hắn nói, đúng là đủ lông đủ cánh rồi.
“Người dám nói người không thích chủ nhân của Tiểu Lan đi. Người nhìn thấy hắn mắt cứ dán chặt vào. Trong lòng người đang nghĩ, nếu tìm được một cô vợ xinh đẹp như thế thì tốt biết mấy.”
Bị vạch trần tâm tư, Thẩm Húc Nghiêu rất xấu hổ. Sắc mặt cũng trở nên vô cùng khó coi.
Nhìn bộ dạng của chủ nhân, Tiểu Ngôn có chút hả hê khi người gặp họa: “Thấy chưa, bị ta nói trúng rồi đúng không?”
“Tiểu Ngôn, ngươi đã từng nghe một câu này chưa?” Nheo mắt lại, Thẩm Húc Nghiêu lạnh lùng hỏi.
“Câu gì?” Nghiêng đầu, Tiểu Ngôn thắc mắc.
“Biết càng nhiều, chết càng nhanh.” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu chộp lấy Tiểu Ngôn xách lên, bóp chặt lấy thân thể nó.
“Á, đau, đau, chủ nhân người làm gì thế?” Kêu lên thất thanh, vẻ mặt Tiểu Ngôn đầy tủi thân.
“Nhớ kỹ, không được tùy tiện nói suy nghĩ trong lòng ta ra ngoài, nếu không ta sẽ khâu miệng ngươi lại.”
Nhìn chủ nhân hung tướng lộ rõ, sắc mặt vặn vẹo, Tiểu Ngôn gật đầu lia lịa: “Biết rồi, biết rồi, sau này ta không nói nữa là được chứ gì?”
“Được rồi, hôm nay tu luyện đến đây thôi, về ngủ đi!”
“Vâng!” Đáp một tiếng, Tiểu Ngôn như được đại xá, lập tức chui tọt về thức hải của Thẩm Húc Nghiêu, trốn nhanh như chớp.
Ngồi trên giường trấn tĩnh lại một chút, Thẩm Húc Nghiêu mới giữ vẻ mặt bình thường nằm xuống, đắp chăn lên.
Thẩm Húc Nghiêu ở hiện đại vốn là người đồng tính, chỉ tiếc hắn sống hai mươi tám năm vẫn chưa tìm được bạn đời phù hợp. Cuối cùng bị tai nạn xe qua đời, lúc chết vẫn là một kẻ độc thân đáng thương.
Hôm nay nhìn thấy phản diện, hắn thực sự bị kinh ngạc trước vẻ đẹp đó. Vì thế, hắn lại nảy sinh ý định tìm thê tử. Ở nơi này có Song nhi, tìm nam thê cũng có thể tìm một cách quang minh chính đại, không cần lén lút như ở hiện đại. Nhưng vấn đề là, tìm thê tử không thể tìm phản diện được? Trong nguyên tác, ai có ý đồ với phản diện, cuối cùng đều bị độc chết. Cho nên...
Nghĩ đến khuôn mặt tuấn tú của phản diện, lại nghĩ đến những kẻ bị phản diện độc chết, Thẩm Húc Nghiêu than ngắn thở dài. Hắn thừa nhận, hắn là kẻ mê cái đẹp, hắn thừa nhận hắn vừa gặp đã yêu phản diện, ồ không, cũng có thể nói là “kiến sắc nảy lòng tham”.