Nhìn đống thức ăn trong bát, Mộ Dung Cẩm ngước mắt nhìn Thẩm Húc Nghiêu ngồi đối diện, khẽ gật đầu. Chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp. Từ sau khi cha mẹ qua đời, chưa từng có một ai quản y. Ai thèm quan tâm cơ thể y có tốt không? Ai thèm quan tâm y có bị tích tụ độc tố không? Ai thèm quan tâm y có ăn uống đàng hoàng không?
Không ngờ, hôm nay lại gặp được một người như vậy!
Cơm trưa xong, Thẩm Húc Nghiêu dọn dẹp phòng phía Tây. Căn nhà này vốn có kết cấu hai gian Đông Tây, chỉ là Thẩm Húc Nghiêu sống một mình nên sau khi mua nhà, hắn chỉ dọn dẹp phòng phía Đông để ở. Lúc này nhà có thêm một người, Thẩm Húc Nghiêu đành phải dọn dẹp phòng phía Tây cho Mộ Dung Cẩm ở.
Bước vào phòng, thấy đồ đạc trong phòng đầy đủ mọi thứ, chăn đệm trên giường cũng là đồ mới, Mộ Dung Cẩm vô cùng hài lòng, liên tục nói lời cảm ơn Thẩm Húc Nghiêu.
“Đồ đạc trong phòng này đều có sẵn lúc ta mua nhà, tuy là đồ cũ nhưng cũng còn mới tám phần. Nếu ngươi không thích, đợi lần sau ta lên trấn sẽ mua đồ nội thất mới cho ngươi. Chăn bông và đệm đều là đồ mới, ngoài ra ngươi xem còn thiếu gì thì bảo ta. Lần sau ta mua cho.”
Nghe Thẩm Húc Nghiêu hỏi han, Mộ Dung Cẩm vội lắc đầu: “Không cần đâu, thế này là tốt lắm rồi, thật sự không thiếu gì cả.”
“Vậy được, ngươi nghỉ ngơi một lát đi, ta đi nấu cơm tối.” Nhìn Mộ Dung Cẩm thêm cái nữa, Thẩm Húc Nghiêu xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng đối phương, Mộ Dung Cẩm nhìn rất lâu, cho đến khi bóng dáng người kia khuất hẳn.
Đêm đến.
Mộ Dung Cẩm nằm trên chiếc giường lạ lẫm, trằn trọc khó ngủ. Tiểu Lan từ trong thức hải của Mộ Dung Cẩm bay ra, đậu bên gối chủ nhân. Nó tò mò nhìn chủ nhân mình: “Chủ nhân, tại sao người lại muốn ở lại, có phải người thích Húc Nghiêu ca ca không?”
Nghe vậy, Mộ Dung Cẩm nhíu mày: “Nói cái gì thế, mới gặp lần đầu thôi, sao ta có thể thích hắn chứ? Ta chỉ thấy hắn là người tốt, hơn nữa hắn là ân nhân cứu mạng của ta, hắn gặp khó khăn đương nhiên ta phải bảo vệ hắn.”
“Là vậy sao? Nhưng ta cảm thấy Húc Nghiêu ca ca có vẻ thích người đấy.”
Nhìn chằm chằm hồn sủng của mình, Mộ Dung Cẩm chọt chọt vào nụ hoa của nó: “Chớ có nói bậy.”
“Không phải đâu, không phải ta nói, là cục đá thối nói đó! Giữa chủ nhân và hồn sủng tâm ý tương thông mà. Cục đá thối bảo Húc Nghiêu ca ca thích người, muốn cưới người làm vợ.”
Nhìn Tiểu Lan Hoa nói năng nghiêm túc, Mộ Dung Cẩm cười khổ: “Người ta là Khí hồn sủng, ngươi đừng gọi người ta là cục đá thối có được không?”
“Thì vốn là một cục đá thối mà! Nếu không phải Húc Nghiêu ca ca đối xử tốt với ta như thế, ta đã sớm phun độc dịch nung chảy nó rồi.” Nói đến đây, Tiểu Lan rất khó chịu, một cục đá cấp một hôi hám mà dám không coi hồn sủng cấp hai như nó ra gì, đúng là quá đáng.
“Nói bậy, hắn là ân nhân cứu mạng của ta, lại tặng linh ngọc cho ngươi ăn, thích ngươi như thế, sao ngươi có thể hủy hoại hồn sủng của người ta?” Hồn sủng sư và hồn sủng huyết mạch tương liên, nếu hồn sủng bị hủy, Hồn sủng sư không chết cũng thành phế nhân không thể tu luyện.
“Người đừng giận mà, ta chỉ nói thế thôi! Sao ta lại hại Húc Nghiêu ca ca chứ?”
“Biết thế là tốt. Tiểu Ngôn mới cấp một trung kỳ, thực lực thấp hơn ngươi, sau này ngươi nhường nhịn nó một chút, đừng cãi nhau với nó, cũng đừng đánh nhau với nó biết chưa?”
Nghe chủ nhân dặn dò, Tiểu Lan bất đắc dĩ gật đầu: “Thôi được rồi, nể mặt Húc Nghiêu ca ca và chủ nhân, lần sau ta không đánh nó nữa.”
“Ừ, thế còn tạm được.”
Chớp chớp mắt nhìn chủ nhân, Tiểu Lan nghiêng đầu đầy thắc mắc: “Chủ nhân, người nói thật đi, người thực sự không thích Húc Nghiêu ca ca sao? Vậy sao người lại tốt với cục đá thối đó thế?”
Mộ Dung Cẩm nhíu mày: “Ngươi là con nít, đừng suốt ngày hỏi chuyện người lớn được không hả?”
“Được rồi, người không thích ta hỏi thì ta không hỏi nữa. Nhưng mà, ta vẫn cảm thấy Húc Nghiêu ca ca thích người, nếu không huynh ấy sẽ không tốt với ta như vậy.” Ngẫm nghĩ, Tiểu Lan nói vô cùng chắc chắn.
“Tại sao cứ phải nói là người ta thích ta chứ?” Về chuyện này, Mộ Dung Cẩm rất không hiểu.
“Huynh ấy thích người không phải rất bình thường sao? Phàm là đàn ông hay đàn bà gặp người đều thích người mà?”
Nhìn vẻ đương nhiên của Tiểu Lan, sắc mặt Mộ Dung Cẩm thay đổi: “Không, đừng đánh đồng Thẩm Húc Nghiêu với những kẻ dơ bẩn đó. Hắn không giống họ.”
“Không giống chỗ nào?” Tiểu Lan không hiểu.
“Hắn có một đôi mắt sạch sẽ, hắn không phải người xấu.” Nói đến đây, Mộ Dung Cẩm không khỏi nhếch khóe miệng, biểu cảm trên mặt vô cùng nhu hòa.
Những kẻ mà Tiểu Lan nói nhìn thấy y liền thích y, thực ra chỉ là mấy tên sắc lang ghê tởm, mấy tên ngụy quân tử đạo mạo mà thôi. Nhưng Thẩm Húc Nghiêu không phải người như vậy, khi hắn nhìn y, ánh mắt rất bình tĩnh, không có du͙© vọиɠ dơ bẩn, không có ý nghĩ tham lam, càng không có toan tính đen tối, chỉ có sự bình lặng và đạm nhiên. Nếu nói còn gì khác, có lẽ còn có chút tán thưởng và kinh ngạc khó nhận ra.