Phải biết rằng, đại lục Hồn Sủng Sư này có ba loại giới tính, phân biệt là: Nam nhân, nữ nhân và Song nhi. Song nhi được trời phú ưu ái, có thể gả cho người ta rồi tự sinh con, cũng có thể cưới vợ khiến nữ tử mang thai.
Nghĩ đến giới tính của Mộ Dung Cẩm, Thẩm Húc Nghiêu liếc nhìn khuôn mặt y, nhìn nốt ruồi chu sa đỏ rực rỡ giữa mi tâm đối phương, Thẩm Húc Nghiêu nghĩ, người như phản diện, dù có dung nhan khuynh thế, chắc cũng chẳng ai dám cưới.
Trong nguyên tác nói, cha mẹ Mộ Dung Cẩm qua đời khi y sáu tuổi trong lúc ra ngoài lịch luyện tìm kiếm cơ duyên, sau đó vì tranh đoạt cơ duyên mà bị cha của nam chính sát hại. Từ đó, Mộ Dung Cẩm trở thành đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, chịu đủ mọi bắt nạt ở Mộ Dung gia.
Năm Mộ Dung Cẩm mười bốn tuổi, gia tộc sắp đặt cho y một mối hôn sự, gả cho một dược tễ sư cấp ba già nua. Nhưng Mộ Dung Cẩm tâm cao khí ngạo, không muốn gả cho một lão già, thế là y đầu độc chết kẻ canh giữ mình, trực tiếp đào hôn, trốn khỏi Mộ Dung gia. Về sau, hễ gã đàn ông nào nảy sinh lòng tà da^ʍ với Mộ Dung Cẩm đều sẽ bị độc chết, không chỉ đàn ông mà phụ nữ cũng không ngoại lệ. Phụ nữ nếu chủ động quyến rũ y cũng sẽ bị y gϊếŧ. Cho nên về sau, chẳng còn ai dám cưới Mộ Dung Cẩm, càng không có ai dám gả cho y.
Lúc này Mộ Dung Cẩm ngay cả một vạn lượng bạc cũng không lấy ra được, nghĩ lại thì chắc là vừa mới đào hôn khỏi Mộ Dung gia. Thật ra Mộ Dung Cẩm mười bốn tuổi vẫn chưa “hắc hóa”, từ những lời nói vừa rồi cũng có thể thấy y là người biết tri ân báo đáp, chưa phải là một đại phản diện tà ác.
Nhân chi sơ tính bản thiện, thật ra không ai sinh ra đã xấu xa cả. Chỉ là có người số tốt, muốn gì có nấy, lớn lên trong hũ mật, ví dụ như nam chính và nữ chính. Còn có người số khổ, lớn lên trong nước đắng, ví dụ như phản diện. Trải qua hết lần này đến lần khác bị tổn thương, phản diện mới bước lên con đường hắc hóa.
Thẩm Húc Nghiêu thu hồi hồn sủng Tiểu Ngôn, Mộ Dung Cẩm cũng cất hồn sủng Tiểu Lan Hoa của mình đi. Hai người ngẩng đầu bốn mắt nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt ngại ngùng.
“Trí lực của hồn sủng cũng giống như đứa trẻ năm sáu tuổi, đùa nghịch đánh nhau cũng chẳng có gì, ngươi đừng để trong lòng.”
Nghe Thẩm Húc Nghiêu an ủi, Mộ Dung Cẩm càng cảm thấy áy náy hơn: “Ngươi đừng nghe Tiểu Lan nói bậy, số bạc nợ ngươi, ta sẽ nghĩ cách mau chóng hoàn trả.”
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu nhìn phản diện ngồi đối diện. Lúc này phản diện mới mười bốn tuổi, có lẽ đang trong giai đoạn dần dần hắc hóa. Có thể nói không ngoa rằng, chỉ cần phản diện rời khỏi nhà hắn, sau khi bước ra ngoài, những người y gặp tuyệt đối chẳng có ai tốt lành. Hết lần này đến lần khác gặp phải kẻ tâm địa độc ác, hết lần này đến lần khác gặp phải sắc lang, cầm thú, thậm chí có vài lần suýt chút nữa bị người ta cưỡng bức. Bất kỳ ai trải qua những tao ngộ tồi tệ đó, e rằng đều sẽ hắc hóa cả thôi!
“Thật ra, đúng là ta đang cần một hộ vệ. Ngươi cũng thấy đấy, ta luôn đeo mặt nạ, rõ ràng là một Hồn sủng sư nhưng lại ăn mặc như nông dân. Sở dĩ ta làm vậy thật ra là để trốn tránh kẻ thù. Kẻ thù của ta rất lợi hại, mà thực lực hiện tại của ta không cao, ta cũng không biết mình có trốn được không, nếu không trốn được, e rằng ta sẽ chết.” Nói đến đây, Thẩm Húc Nghiêu thở dài một tiếng.
Nói thật, từ khi xuyên sách đến nay, ngày nào thần kinh hắn cũng căng thẳng, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, lo bị nữ chính tìm thấy, lo bị người ta gϊếŧ người đoạt bảo. Trong lòng chưa bao giờ được yên ổn.
Nghe những lời này, Mộ Dung Cẩm ngẩn người: “Kẻ thù của ngươi là gia tộc lớn sao?”
“Phải!” Gật đầu, Thẩm Húc Nghiêu không hề giấu giếm thừa nhận.
“Vậy, vậy ta ở lại bảo vệ ngươi một thời gian nhé! Tuy thực lực của ta cũng không cao, nhưng ta là Luyện độc sư cấp hai, ta biết dùng độc, đối phó với hai ba mươi Hồn sủng sư cấp một, cấp hai không thành vấn đề.” Suy nghĩ một chút, Mộ Dung Cẩm quyết định ở lại bảo vệ ân nhân cứu mạng của mình.
Nhìn Mộ Dung Cẩm nói chuyện vô cùng nghiêm túc, Thẩm Húc Nghiêu gật đầu: “Cảm ơn!”
Mộ Dung Cẩm vội xua tay: “Không, người nói cảm ơn phải là ta mới đúng. Cảm ơn ngươi đã cứu ta.”
Nhìn Mộ Dung Cẩm lại cảm ơn, Thẩm Húc Nghiêu cười bất đắc dĩ: “Được rồi, hai chúng ta đừng cảm ơn qua lại nữa, ăn cơm đi! Cơm nguội hết rồi.”
“Được!” Cầm lại bát đũa, Mộ Dung Cẩm cúi đầu ăn.
“Đừng chỉ ăn cơm không, ngươi ăn nhiều thịt chút đi, đây là thịt yêu thú, linh khí nồng đậm lắm. Còn cả rau này nữa, là linh sơ, ngươi cũng ăn nhiều một chút. Mười phần thuốc thì có chín phần độc, dược tễ ít nhiều gì cũng sẽ có chút độc tố tích tụ, nhưng trong thức ăn không có độc tố. Ngươi ăn nhiều một chút, coi như là thực bổ, thực bổ tốt cho cơ thể ngươi hơn là dùng thuốc.” Vừa nói, Thẩm Húc Nghiêu vừa gắp thức ăn cho đối phương.