“Ồ, thuốc à? Đều là thượng phẩm. Thuốc trị ngoại thương là năm trăm lượng bạc một lọ.” Thuốc trị thương không phải do mẫu thân nguyên chủ để lại, mà là Thẩm Húc Nghiêu mua. Trước đó lúc mua hắn cố ý mua ba lọ cấp một và một lọ cấp hai, không ngờ lại thực sự có lúc dùng đến.
“Một ống thuốc trị thương thượng phẩm cấp một là chín trăm lượng, một ống thuốc trị thương thượng phẩm cấp hai là chín nghìn lượng, cộng thêm hai khối linh ngọc là hai trăm lượng, một lọ thuốc ngoại thương là năm trăm lượng. Tổng cộng là một vạn linh sáu trăm lượng bạc đúng không?”
Nhìn phản diện ngồi trước mặt mình tính toán sổ sách, Thẩm Húc Nghiêu ngẩn ra, lập tức cười khổ: “Không, ta cứu ngươi là tự nguyện, linh ngọc cũng là ta tặng cho Tiểu Lan, số bạc này không cần ngươi trả.”
Nghe Thẩm Húc Nghiêu nói vậy, Mộ Dung Cẩm lắc đầu vẻ không tán thành: “Không, ngươi cứu ta, ta rất cảm kích. Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tiền thuốc ta không thể để ngươi chịu, hơn nữa Tiểu Lan là hồn sủng của ta, không phải của ngươi, ta cũng không thể để ngươi nuôi hồn sủng giúp ta. Thương thế của ta còn cần điều dưỡng vài ngày, đợi mấy hôm nữa ta khỏi rồi, ta sẽ nghĩ cách kiếm bạc trả cho ngươi.”
“Thật ra, ngươi thực sự không cần thiết...”
“Không, ta biết ngươi là người tốt, nhưng ta không thể chiếm hời của ngươi. Ngươi cũng chẳng dễ dàng gì.” Hồn sủng sư là nghề rất tốn kém, tùy tiện một khối linh ngọc đã mất một trăm lượng, tùy tiện một ống thuốc cấp một hạ phẩm rẻ nhất cũng phải ba trăm lượng. Cho nên Mộ Dung Cẩm biết, ai cũng không dễ dàng, y không thể chiếm tiện nghi của người ta.
“Húc Nghiêu ca ca, hay là để chủ nhân ta làm hộ vệ cho huynh gán nợ được không? Chủ nhân ta là cấp hai, huynh là cấp một, người có thể bảo vệ huynh đó.” Bay đến trước mặt Thẩm Húc Nghiêu, Tiểu Lan cười đưa ra một đề nghị.
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu sững sờ, nhìn sang Mộ Dung Cẩm đối diện, dùng ánh mắt dò hỏi.
“Không không không, nó nói linh tinh đấy, nói linh tinh.” Mộ Dung Cẩm vội vàng giơ tay tóm lấy Tiểu Lan về.
“Cái đồ không biết xấu hổ kia, ngươi còn muốn ăn vạ ở nhà chúng ta hay sao hả?” Từ trong thức hải của Thẩm Húc Nghiêu bay ra, Tiểu Ngôn khó chịu mắng mỏ.
Thấy Tiểu Ngôn nhà mình biến thành một cái ấn chương màu xanh lam, Thẩm Húc Nghiêu lúc này mới yên tâm, ngụy trang rồi là tốt.
Trông thấy Tiểu Ngôn, Tiểu Lan Hoa không khỏi ngẩn ra: “Ủa, ngươi không phải là một cục đá sao? Sao lại biến thành cái ấn chương rồi?”
Nghe vậy, Tiểu Ngôn khó chịu trợn mắt: “Ngươi mới là đá, cả nhà ngươi đều là đá. Ta là Khí hồn sủng, ngươi không nhìn ra à, ngươi mù hả?”
“Này, cục đá thối kia ngươi mắng ai mù?”
“Mắng ngươi đấy, đồ không biết xấu hổ, ăn cơm tối của ta không nói, còn muốn ăn vạ ở nhà ta không chịu đi, ngươi đúng là nằm mơ!”
“Hừ, nhà ngươi? Ngươi cũng không biết ngượng mồm mà nói thế, đây là nhà của Húc Nghiêu ca ca, không phải nhà ngươi!” Hai phiến lá uốn cong, Tiểu Lan làm động tác chống nạnh rất giống người.
“Ngươi nói bậy, nhà của chủ nhân ta chính là nhà của ta, sao lại không phải nhà ta?”
“Cục đá thối, ngươi muốn ăn đòn phải không?”
“Ngươi mới muốn ăn đòn ấy? Ăn cơm tối của ta còn chưa đi, còn muốn ở lại nhà ta ăn chực uống chực, cái đồ bông hoa thối tha, hoa nát nhà ngươi.”
“Xem hôm nay ta có đánh chết ngươi không.”
“Ai sợ ngươi chứ?”
Nhìn hai con hồn sủng lao vào đánh nhau loạn xạ giữa không trung, Thẩm Húc Nghiêu và Mộ Dung Cẩm nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt lúng túng.
“Ngại quá, Tiểu Ngôn nhà ta tính khí không được tốt lắm.” Thẩm Húc Nghiêu cúi đầu, vội vàng xin lỗi.
“Không, là Tiểu Lan không tốt, ăn mất linh ngọc của hồn sủng nhà ngươi. Ta gọi nó về ngay đây.” Nói rồi, Mộ Dung Cẩm vội vàng ra tay, tóm hồn sủng của mình về.
Thẩm Húc Nghiêu cũng lập tức bắt Tiểu Ngôn lại: “Đánh nhau cái gì? Về đi.”
“Chủ nhân, người không thể giữ lại hai kẻ lỗ vốn này, không thể để bọn họ ăn không uống không của chúng ta được.” Nói đến đây, vẻ mặt Tiểu Ngôn đầy tủi thân.
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu đỡ trán: “Ngươi nói linh tinh cái gì thế? Mau về đi.”
“Chủ nhân, ta đâu có nói linh tinh. Người đừng thấy cái tên Song nhi kia đẹp mã mà muốn giữ người ta lại bên cạnh, hắn là cấp hai, người là cấp một, hơn nữa tên kia là Luyện độc sư, hắn không làm vợ người đâu.”
Nghe lời này, Thẩm Húc Nghiêu chỉ muốn khâu miệng khối Linh Ngôn Thạch này lại: “Được rồi, chuyện của ta không cần ngươi lo, về đi.”
“Trọng sắc khinh ta, hừ!” Uất ức trừng mắt nhìn Thẩm Húc Nghiêu một cái, Tiểu Ngôn mới không cam lòng chui trở về thức hải.
Thấy Tiểu Ngôn đã về, Thẩm Húc Nghiêu thầm thở phào nhẹ nhõm. Mộ Dung Cẩm là Song nhi sao? Đúng rồi, trong nguyên tác cũng từng nhắc đến, chẳng phải là Song nhi sao? Sao lại quên mất chuyện này nhỉ? Có lẽ vì Mộ Dung Cẩm trong nguyên tác không có hứng thú với cả nam lẫn nữ, cả đời không cưới vợ cũng chẳng gả cho ai, dẫn đến việc Thẩm Húc Nghiêu lơ là giới tính của đối phương.