Chương 10: Cứu giúp nhân vật phản diện Mộ Dung Cẩm

Cưỡi ngựa trên đường về nhà, đi được một đoạn, hắn phát hiện trong rừng cây bên đường có một bóng người bạch y toàn thân đầy máu.

“Hí!” Kéo cương ngựa, Thẩm Húc Nghiêu lập tức xuống ngựa, chạy vào rừng kiểm tra.

Nhìn nam tử áo trắng nằm dưới gốc cây to, mặt mũi và toàn thân dính đầy máu, Thẩm Húc Nghiêu sững sờ, vội bước tới xem xét. Bắt mạch, nghe nhịp tim, Thẩm Húc Nghiêu xác định đối phương vẫn còn sống, chỉ là bị thương nặng.

Từ đỉnh đầu nam tử áo trắng bay ra một đóa hoa nhỏ màu lam, cánh hoa ủ rũ, lá cây cũng hơi khô héo, nhìn trạng thái rất không tốt.

Nhìn chằm chằm đóa hoa lam sắc này, Thẩm Húc Nghiêu không khỏi nhướng mày. Đây là hoa gì vậy, trông rất giống hoa hồng xanh hiện đại! Nhưng hoa hồng xanh hiện đại đều là hoa giả nhuộm màu, còn đóa này là “Lam Sắc Yêu Cơ” hàng thật giá thật nha!

“Vị ân nhân hảo tâm này, ngươi cứu chủ nhân ta với, cầu xin ngươi, cứu chủ nhân ta với!”

Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu lúng túng sờ mũi. Hắn chỉ định qua xem tình hình chút thôi, đâu có định cứu người! Nhưng lúc này, người ta đã chủ động cầu xin rồi, hắn không cứu cũng không đành.

“Không được cứu hắn, đóa hoa kia là Lan U Hoa, là hoa độc. Chủ nhân của nó nhất định là Độc Sư, không được cứu!”

Nghe tiếng truyền âm của Tiểu Ngôn, Thẩm Húc Nghiêu ngẩn người. Lan U Hoa sao? Trong nguyên tác, đại phản diện Mộ Dung Cẩm hình như cũng có Hồn sủng bản mệnh là Lan U Hoa thì phải!

Nghĩ đến đây, Thẩm Húc Nghiêu nhìn về phía đóa hoa nhỏ: “Tiểu Lan Hoa, chủ nhân ngươi tên là gì?”

“Chủ nhân ta tên là Mộ Dung Cẩm, y không phải người xấu đâu, ngươi cứu y, y nhất định sẽ báo đáp ngươi. Cầu xin ngươi, cứu y đi mà!”

Nghe lời của đóa hoa nhỏ, Thẩm Húc Nghiêu day trán, quả nhiên là đại phản diện. Xem ra không thể không cứu rồi. Nghĩ vậy, Thẩm Húc Nghiêu lấy từ nhẫn không gian ra một lọ thuốc trị thương, đổ vào miệng y.

“Uống thuốc rồi, chủ nhân ta sẽ khỏi chứ?”

“Yên tâm, hắn sẽ khỏi thôi.” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu bế Mộ Dung Cẩm dưới đất lên, leo lên ngựa lần nữa, rời khỏi nơi này.

Mộ Dung Cẩm là ai chứ? Đó chính là đệ nhất đại phản diện của cuốn sách này, là người sống đến chương cuối cùng, sao có thể chết dễ dàng như vậy được?

Về đến nhà, Thẩm Húc Nghiêu đặt Mộ Dung Cẩm lên giường mình. Tuy nhiên, y vẫn hôn mê, chưa tỉnh lại.

Đứng trên trán Mộ Dung Cẩm, Tiểu Lan Hoa vô cùng lo lắng: “Vị ân nhân hảo tâm này, sao chủ nhân ta vẫn chưa tỉnh vậy?”

“Yên tâm, ta đã cho hắn uống thuốc trị thương rồi, hắn sẽ sớm tỉnh lại thôi.” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu vuốt ve cánh hoa ủ rũ của Tiểu Lan Hoa.

“Thuốc trị thương sao? Cấp mấy vậy? Ngươi cho chủ nhân ta uống thuốc cấp mấy thế?”

Nghe Tiểu Lan Hoa hỏi vậy, Thẩm Húc Nghiêu ngớ người: “Cấp một, sao thế?”

“Ái chà, chủ nhân ta có thực lực cấp hai sơ kỳ, thuốc cấp một của ngươi không ăn thua đâu, ngươi có thuốc cấp hai không?”

“Có.” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu lấy ra một lọ thuốc cấp hai, lại đổ cho y uống. Thầm nghĩ: Không hổ là phản diện, thế mà đã cấp hai sơ kỳ rồi sao? Lợi hại thật đấy!

“Vị ân nhân hảo tâm này, ngươi thật tốt, ngươi tên là gì vậy?” Nghiêng đầu, Tiểu Lan Hoa hỏi thăm.

“Ồ, ta tên là Thẩm Húc Nghiêu.” Cái này chắc không tính là nói dối đâu nhỉ? Hắn vốn dĩ tên là như vậy mà.

“Vậy, ta gọi ngươi là Húc Nghiêu ca ca được không?”

Nhìn đóa hoa nhỏ chớp chớp đôi mắt, giọng nói nũng nịu như trẻ con, trái tim Thẩm Húc Nghiêu lập tức tan chảy: “Được chứ.”

“Húc Nghiêu ca ca, Tiểu Lan đói bụng rồi!” Dùng hai chiếc lá móc vào tay áo Thẩm Húc Nghiêu, Tiểu Lan lập tức làm nũng.

“Đói rồi hả, ta có linh ngọc đây.” Nói rồi, Thẩm Húc Nghiêu lấy ra một viên linh ngọc vừa mua. Viên này là viên nhỏ nhất trong mười lăm viên, nặng khoảng năm cân.

“Oa, viên linh ngọc to quá! Húc Nghiêu ca ca thật tốt.” Nói xong, Tiểu Lan Hoa liền nhào tới, rôm rốp rôm rốp, chỉ vài ba cái đã nuốt chửng viên linh ngọc nặng năm cân.

Nhìn một đóa hoa nhỏ chỉ bằng bàn tay, trong vòng một phút đồng hồ đã tiêu hóa hết viên linh ngọc to hơn mình gấp bao nhiêu lần, Thẩm Húc Nghiêu giật giật khóe miệng. Thầm nghĩ: Chuyện này đúng là phản khoa học quá mức, đóa hoa này thế mà có thể nuốt trọn khối linh ngọc to hơn bản thân gấp nhiều lần! Quả nhiên, Hồn Sủng Sư Đại Lục là nơi không có cơ sở khoa học nào cả!

Ăn xong linh ngọc, trên cánh hoa của Tiểu Lan tỏa ra từng luồng ánh sáng xanh lam, những cánh hoa vốn ủ rũ lập tức tươi tắn trở lại, hai chiếc lá khô vàng cũng biến thành màu xanh mướt.

Bay đến trước mặt Thẩm Húc Nghiêu, Tiểu Lan Hoa vui vẻ nói: “Húc Nghiêu ca ca thật tốt, đợi cơ thể ta khỏe lại, ta có thể tiết ra độc phấn, lúc đó ta tặng huynh một lọ độc phấn để phòng thân nhé, chịu không?”

Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu bật cười: “Không cần đâu, chủ nhân ngươi đang bị thương, ngươi đừng tiết độc phấn, như vậy hắn sẽ càng không chịu nổi đâu.”

Thẩm Húc Nghiêu biết, hoa độc mỗi lần tiết ra độc phấn và sương độc, chủ nhân của nó cũng sẽ tiêu hao rất nhiều linh lực.