“Đánh chết tên phản đồ này, đánh chết cái thứ phế vật ăn cây táo rào cây sung này đi!”
“Đúng, đánh chết hắn, đánh chết tên phản đồ của Giang gia!”
“Hạng người như hắn, chết đi cho rồi!”
“Chứ còn gì nữa, dám cả gan trộm cắp thánh vật của gia tộc, quả thực là không biết sống chết.”
“Đánh chết hắn!”
“Đánh chết hắn!”
Đau, đau quá, cơn đau rát buốt lan tràn khắp toàn thân, kí©h thí©ɧ dây thần kinh nhạy cảm của Thẩm Húc Nghiêu. Hắn từ từ mở mắt, những âm thanh ồn ào xung quanh thu hút tầm nhìn.
Hắn mở to đôi mắt mờ mịt, nhìn đám nam nữ đang la hét ầm ĩ, ai nấy đều mặc trang phục cổ trang, bất kể nam hay nữ đều để tóc dài. Thẩm Húc Nghiêu có chút ngẩn ngơ.
Trong lòng hắn thầm nghĩ: [Đây là nơi nào? Kỳ lạ thật, không phải mình bị tai nạn xe hơi sao? Xe không phải đã nổ tung rồi sao? Tại sao vừa tỉnh lại đã ở đây, lẽ ra mình phải đang nằm trên giường bệnh trong bệnh viện chứ?]
Hiện tại là tình huống gì đây? Đóng phim sao? Không, không đúng, hẳn là xuyên không rồi. Dựa vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều năm, Thẩm Húc Nghiêu cảm thấy tình cảnh này của bản thân chính là xuyên không. Xuyên không rồi sao? Sao lại không có ký ức của nguyên chủ nhỉ, chuyện này không khoa học chút nào?
“A...”
Cơn đau rát trên người kéo suy nghĩ của Thẩm Húc Nghiêu trở lại thực tại. Nhìn tráng hán đứng trước mặt mình, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, râu quai nón xồm xoàm, đang dùng sức vung chiếc roi trong tay quất mạnh vào người mình, Thẩm Húc Nghiêu không khỏi giật giật khóe miệng.
“Vị đại thúc này, có chuyện gì từ từ nói, sao ông lại đánh người vậy?” Vừa nói, Thẩm Húc Nghiêu vừa theo bản năng muốn né tránh ngọn roi của đối phương. Thế nhưng, hắn lại buồn bực phát hiện ra mình đang bị trói vào một cây cột đá, tay chân đều không thể cử động.
“Bớt nói nhảm, đồ phản đồ, tên trộm cắp nhà ngươi, ngươi đáng chết.” Tráng hán hung tợn nói, tay quất roi càng thêm tàn nhẫn.
Nghe vậy, Thẩm Húc Nghiêu rơi vào trầm mặc. Vậy là hắn vừa đến đã phải gánh tội thay cho nguyên chủ rồi. Trộm cắp, nguyên chủ là tên trộm sao? Cũng không biết đã trộm cái gì mà lại bị người ta bắt được, đúng là ngốc thật!
“Đánh chết hắn, đánh chết hắn!”
“Đánh chết tên phế vật chết tiệt này!”
“Đánh chết kẻ vô ơn bạc nghĩa này.”
“Đánh chết tên phản đồ của Giang gia!”
“Đúng, đánh chết tên phản đồ Giang gia!”
“Đánh chết phản đồ!”
Nhìn xuống dưới đài, đám nam nữ quần chúng đang phẫn nộ, sục sôi căm hờn, Thẩm Húc Nghiêu bất lực nhíu mày. Trong lòng hắn thầm nghĩ: Nhân duyên của nguyên chủ kém đến thế sao? Hắn bị trói trên hình đài cao nửa người chịu đòn, đám người bên dưới lại vỗ tay khen hay, còn đòi gϊếŧ chết hắn. Nhân duyên này rốt cuộc tệ đến mức nào vậy?
Vận may của nguyên chủ quá kém, trộm đồ bị bắt, còn sắp bị đánh chết. Hắn vừa xuyên qua đã phải chịu tội thay, biết làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ cứ để mặc cho đám người bản xứ này đánh chết thật sao? Nghĩ đến đây, Thẩm Húc Nghiêu có chút buồn bực. Người ta xuyên không đều làm Hoàng tử, Vương gia, cao thủ võ lâm, sao đến lượt hắn lại biến thành tên trộm thế này?
“Gia gia, người đừng đánh nữa, người đánh nữa là biểu đệ sẽ chết mất. Cháu gái cầu xin người, người tha cho biểu đệ đi!”
Ngay khi Thẩm Húc Nghiêu đang suy nghĩ cách thoát thân, đột nhiên, từ trong đám người dưới đài bước ra một thiếu nữ mặc y phục màu xanh lục. Thiếu nữ này nhìn qua khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, dung mạo cực kỳ xinh đẹp, mang đậm nét đẹp cổ điển, nói là trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa cũng không quá đáng.
Nghe thấy thiếu nữ cầu xin, mọi người dưới đài lập tức im lặng. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía thiếu nữ, ngay cả lão giả tóc trắng ngồi bên cạnh cũng chuyển tầm mắt sang cháu gái của mình.
“San San, ta biết con đối với huynh đệ tỷ muội đều rất yêu thương, tâm địa cũng lương thiện. Nhưng lần này Giang Nguyên phạm phải sai lầm quá lớn, nó tự ý lẻn vào cấm địa Giang gia, trộm cắp thánh vật tổ tiên truyền lại, hành vi này có khác gì phản đồ đâu?” Lão trầm giọng lên tiếng, không giận mà uy, khí thế trên người vô cùng mạnh mẽ.
Nhìn vẻ mặt giận dữ của gia gia, Giang San San nhíu mày, thấp giọng khẩn cầu: “Gia gia, biểu đệ dù sao cũng là cốt nhục của cô cô! Hơn nữa, cô cô đã qua đời rồi, nếu biểu đệ lại có mệnh hệ nào, chúng ta sao xứng đáng với vong linh trên trời của cô cô đây?”
Nghe vậy, lão nhìn cháu gái mình, rồi quay đầu nhìn sang tráng hán đang hành hình: “Thôi được rồi, đừng đánh nữa.”
“Vâng, Thành chủ.” Nhận được mệnh lệnh của lão, tráng hán mới dừng động tác quất roi, lui sang một bên.
Ngẩn người tại chỗ, Thẩm Húc Nghiêu từ cuộc đối thoại giữa thiếu nữ và lão đã nắm bắt được rất nhiều thông tin quan trọng. Thứ nhất, thiếu nữ cầu xin cho hắn tên là Giang San San, còn tên của nguyên chủ là Giang Nguyên. Hai người là quan hệ biểu tỷ đệ. Thứ hai, vị lão giả vừa lên tiếng, cũng chính là gia gia của Giang San San, là một vị Thành chủ.
Thiết lập này sao mà giống với cuốn tiểu thuyết “Hồn Sủng Sư Đại Lục” hắn từng đọc thế nhỉ?