Chương 8

Liễu Diệc Hàn ngồi xuống giường, ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt phẳng lặng như thể đang nói: Ngươi còn đứng đó làm gì?

Sở Tự Thanh bày ra vẻ tủi thân, ủy khuất hỏi: "Vậy... con ở đâu ạ?"

"Những phòng kia, ngươi muốn chọn phòng nào thì tùy."

Nói xong, Liễu Diệc Hàn liền nhắm mắt nhập định, bắt đầu tọa thiền.

Căn phòng đơn sơ lạnh lẽo. Sở Tự Thanh nằm trên giường gỗ, nhắm mắt lại. Có lẽ vì cả ngày quá mệt, chưa được bao lâu nàng đã thϊếp đi.

Giữa đêm, nàng bị lạnh mà tỉnh dậy. Tuyệt Tình Phong về đêm lạnh buốt thấu xương, mà nàng mới chỉ là luyện khí kỳ, không cách nào chống chọi nổi.

Ở phòng bên, Liễu Diệc Hàn bỗng mở mắt. Với tinh thần lực của một tu sĩ hợp thể kỳ, chuyện thấy rõ tình trạng đệ tử kế bên là dễ như trở bàn tay.

Sở Tự Thanh co người lại, rúc vào bên chiếc ngọc ấm, áp lên ngực, thì thào: "Tuyệt Tình Phong này lạnh thật đấy..."

Vừa nói xong, cửa phòng liền phát ra tiếng "kẽo kẹt".

Sở Tự Thanh mở to mắt, thấy Liễu Diệc Hàn đứng ngay trước giường.

"Lạnh sao?" Nàng hỏi, giọng nhẹ như gió.

Sở Tự Thanh thấy thế, lập tức được nước lấn tới, dang hai tay ra làm nũng: "Thanh nhi lạnh quá... phải có sư tôn ôm mới ngủ được."

Liễu Diệc Hàn im lặng nhìn nàng chằm chằm.

Bị ánh mắt ấy dõi theo, mặt Sở Tự Thanh đỏ bừng, muốn thu tay lại thì...

Liễu Diệc Hàn đã ôm lấy nàng.

Khi hai người về lại phòng, nằm trên giường, Sở Tự Thanh mới kịp phản ứng. Sư tôn vừa... ôm ta?

"Nhắm mắt lại." Giọng Liễu Diệc Hàn vang lên bên tai.

"Vâng... sư tôn..."

Nàng nằm bên cạnh, cảm nhận hương thơm lạnh mát từ người sư tôn từng đợt tràn ngập quanh mình, cả tấm chăn cũng đượm mùi hương ấy.

Sở Tự Thanh đỏ mặt, nhắm chặt mắt, chìm vào giấc mộng ấm áp cả đêm.

*

Sáng sớm, tại luyện kiếm trường của Quy Nhất Tông, một nhóm đệ tử áo trắng đang tụ lại ríu rít bàn tán: "Nghe nói chưa, Tuyệt Tình Phong nhận đệ tử mới đó!"

"Là đệ tử của Thanh Trần sư thúc hả?"

"Nghe đâu cả cháu trai đại trưởng lão cũng không được nàng thu nhận đấy!"

Đám người còn đang sôi nổi bàn luận thì từ sau lưng họ vang lên một tiếng quát tức giận: "Chiêu kiếm đã luyện xong chưa? Tâm pháp đã thuộc chưa? Còn dám bàn tán sau lưng Thanh Trần tiên tử!"

Giọng nam này trầm ổn mang theo giận dữ, khiến bọn đệ tử giật mình quay lại.

Người vừa tới vận bạch y viền kim tuyến nơi cổ tay và vạt áo, dáng người cao ráo, tư thế hiên ngang, phong thái đường hoàng. Tu vi của hắn đã đến Kim Đan kỳ, tuy nhiên linh lực hơi hư ảo, xem ra có không ít phần nhờ đan dược mà nâng lên.

Theo sau hắn là mấy nội môn đệ tử, ai nấy nịnh nọt, thần thái rõ ràng mang dáng vẻ "chó cậy thế chủ".

Những đệ tử đang tụ lại kia nghe thấy tiếng, lập tức tản ra hai bên, cúi đầu hành lễ: "Bái kiến Văn Uyên sư huynh!"

Ai nấy sắc mặt tái xanh, suýt làm rơi cả kiếm trong tay. Có chuyện gì khiến người ta chột dạ hơn là nói xấu sau lưng lại bị người trong cuộc bắt gặp chứ?

Chuyện khiến họ sợ hãi không chỉ vì bị phát hiện, mà bởi vì kẻ vừa xuất hiện là cháu đích tôn duy nhất của đại trưởng lão, người đang giữ chức Chấp Pháp viện trưởng của tông môn. Vậy thì còn ai dám không sợ?

Lúc này, một tên đệ tử đi theo Văn Uyên lại cất lời, giọng nói đầy nịnh bợ: "Bọn ngoại môn bây giờ không chỉ tư chất kém, mà còn chẳng biết tôn ti trật tự. Văn Uyên sư huynh cũng là kẻ mà bọn chúng dám bàn tán à?"

Cả người hắn đều toát ra bốn chữ "hống hách dựa hơi".

Nhóm đệ tử kia càng nghe càng run rẩy. Ai trong tông môn mà chẳng biết vị Văn Uyên sư huynh này cứ hai ba năm lại mò lên Tuyệt Tình Phong một chuyến, nhưng lần nào cũng là hớn hở mà đi, xám xịt mà về. Nay nghe nói Thanh Trần tiên tử từng nói cả đời không thu đồ đệ, vậy mà lại bất ngờ nhận một tiểu cô nương, hỏi sao hắn không uất ức?

Biết rõ tội khó tránh, đám đệ tử chỉ dám cúi đầu im lặng.

Lạ lùng thay, Văn Uyên lần này không trách phạt gì, cũng không thèm để tâm đến đám tay chân phía sau, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Tuyệt Tình Phong, ánh mắt mang theo một tia ngưỡng mộ.

Hắn nhìn hồi lâu mới thu lại ánh mắt, vẻ mặt khó đoán.

Đợi đến khi Văn Uyên rời đi, đám đệ tử mới thở phào: "Sao hôm nay Văn Uyên sư huynh lại dễ nói chuyện vậy nhỉ?"

Còn đương sự thứ hai trong cuộc nói chuyện ấy – lúc này lại đang làm chuyện mờ ám.

Sở Tự Thanh cùng Lạc Trường Sanh đang rúc trong một ngọn đồi nhỏ thuộc Linh Thú Phong. Lạc Trường Sanh tùy tiện bấm một đạo phù, đánh thẳng lên ngực Sở Tự Thanh.

Sở Tự Thanh định mở miệng hỏi thì bị Lạc Trường Sanh bịt miệng lại, thì thào: "Đây là ẩn thân phù, ngươi đừng nói gì hết. Ta đưa ngươi đi ăn ngon."

Nếu biết trước "tiểu sư bá" đưa mình tới để... "mượn tạm" một linh thú con, thì chắc chắn ngay từ đầu Sở Tự Thanh đã từ chối đi cùng vị tiểu sư thúc không biết đứng đắn này rồi.

Sáng sớm, khi nàng vừa tỉnh dậy đã thấy Liễu Diệc Hàn ngồi bên mép giường nhập định. Sau khi sửa soạn xong xuôi, cảm thấy chán, nàng ra ngoài hóng gió.

Phong cảnh trên Tuyệt Tình Phong đúng là rất đẹp: tuyết phủ khắp nơi, lấp lánh như ngọc dưới ánh mặt trời.

Nhưng đẹp thì đẹp, mà lạnh cũng quá lạnh! Đứng chưa được bao lâu, nàng đã run lên cầm cập, đang định quay vào phòng thì thấy một bóng đỏ vọt qua phía xa, chưa đến mấy hơi thở đã đứng trước mặt nàng.