Sở Tự Thanh đứng yên tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn, chỉ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Liễu Diệc Hàn. Thì ra, trên đời này thật sự có một mỹ nhân đến ba nghìn văn bút cũng không thể miêu tả hết vẻ tuyệt thế phong hoa.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn mãnh liệt ấy, Liễu Diệc Hàn ngẩng đầu, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua, dừng lại nơi một tiểu hài nhi dung mạo tinh xảo – hẳn là ái nữ của Sở tiền bối. Liếc nhìn một cái rồi nàng thu lại tầm mắt.
Sở Tự Thanh bị nàng liếc qua một lần liền đỏ mặt, tim như có nai con đập loạn, vành tai nóng lên, còn mang theo đôi phần hồng ý. Mà khi thấy Liễu Diệc Hàn thu hồi ánh mắt, trong lòng lại dâng lên một tia thất vọng. Chỉ trong chốc lát, nội tâm đã như thủy triều lên xuống, rối ren không thôi.
Sở Thiên Thành trên mặt đầy vẻ hân hoan, lập tức mở lời: "Tiên tử hãy nghỉ chân một lát. Ta để Thanh nhi vào phòng chuẩn bị rồi lập tức theo tiên tử nhập môn."
Nói xong liền ra hiệu cho tỳ nữ đưa Sở Tự Thanh trở về phòng.
Hành lý từ sớm đã được Cổ Trường Yên thu dọn xong, cất cả vào giới chỉ. Lúc này trở về phòng chỉ là để Sở Tự Thanh kiểm tra lại lần cuối, xem còn món đồ nhỏ nào muốn mang theo hay không.
Nàng đảo mắt một vòng, thấy mình chẳng bỏ sót gì, đang định đứng dậy rời đi thì chợt nghe trong tủ y phục vang lên tiếng "cộc cộc" khe khẽ.
Sở Tự Thanh bước lại gần, mở tủ ra, lập tức nhìn thấy quả trứng mà lão già hôm nọ đã tặng đang phát ra ánh sáng đỏ mờ mờ.
Thấy vậy, nàng đưa tay định nhặt lấy. Vì quá vội, nàng không phát hiện bên trong tủ có một cây trâm nhỏ, lỡ tay bị đâm xước ngón. Tuy chẳng đau lắm, nhưng nàng cũng chẳng mấy để tâm, vẫn đưa tay ôm lấy quả trứng.
Máu từ vết thương nhỏ tí tách rơi xuống, chạm vào vỏ trứng liền bị hấp thụ vào trong, biến mất trong nháy mắt, không lưu lại chút dấu vết nào.
Chuyện ấy, Sở Tự Thanh tất nhiên không nhìn thấy. Nàng chỉ thấy quả trứng trong tay mình bỗng nhiên xuất hiện vài vết nứt mảnh như sợi tóc.
"Chẳng lẽ sắp nở rồi?" Nàng lẩm bẩm.
Chăm chú quan sát thêm một lúc, thấy không có gì bất thường nữa, liền cất trứng vào giới chỉ rồi rời khỏi phòng.
Khi trở lại tiền sảnh, nàng thấy mẫu thân mình – Cổ Trường Yên – vẫn đang đỏ mắt, đau lòng nhìn theo mình.
Sở Tự Thanh bước tới, ôm chặt lấy bà, dịu dàng an ủi: "Mẫu thân đừng khóc, con sẽ thường xuyên quay về thăm người mà."
Nói xong, nàng lại ôm lấy Sở Thiên Thành, giọng ngọt ngào nghiêm nghị: "Phụ thân phải chăm sóc tốt cho mẫu thân, không được bắt nạt người đâu đấy."
Nói dứt, nàng liền xoay người theo bước Liễu Diệc Hàn và đoàn người rời khỏi phủ.
Cổ Trường Yên nhìn theo bóng dáng đứa con gái nhỏ từ thuở lọt lòng đã luôn bám lấy mình nay rời khỏi nhà, lòng càng thêm quặn thắt. Bà nhào vào lòng Sở Thiên Thành, khóc nức nở: "Sao chàng lại để Thanh nhi đi xa như vậy chứ?"
Sở Thiên Thành ôm lấy thê tử, miệng không ngừng an ủi dỗ dành, nhưng trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng tiễn được con bé bám mẹ ấy đi rồi...
Ở phía trước, Sở Tự Thanh cúi đầu, vành mắt đỏ hoe, trong lòng buồn không tả xiết.
Liễu Diệc Hàn quay đầu nhìn nàng, tiểu cô nương ấy cúi gằm đầu, vai khẽ run run, chẳng lẽ là đang khóc?
Các đệ tử phía sau không hiểu vì sao vị tiểu sư thúc lại dừng bước. Nhưng nhìn theo ánh mắt của nàng, dường như đang chờ đợi tiểu cô nương kia?
Sở Tự Thanh cứ cúi đầu đi từng bước. Mãi cho đến khi đυ.ng trúng người phía trước, nàng mới giật mình dừng lại, ngập ngừng nói: "Xin lỗi..."
Ngẩng đầu lên, thì ra nàng vừa va vào Liễu Diệc Hàn.
Liễu Diệc Hàn không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ nhìn nàng một lúc rồi mới cất lời: "Đừng sợ."
Nói xong, nàng đưa tay ra nắm lấy tay Sở Tự Thanh, dẫn nàng bước đi tiếp.
Đôi tai của Sở Tự Thanh lập tức đỏ ửng lên, cảm giác ấm áp ấy dường như xua tan đi đôi chút nỗi buồn chia ly trong lòng.
Phía sau, đám sư đệ sư muội đều dõi theo bóng dáng hai người phía trước, trong lòng không khỏi dâng lên muôn vàn cảm xúc: "Làm sao đây, ta cũng muốn được tiểu sư thúc nắm tay..."
"Tiểu sư thúc lúc này dịu dàng quá..."
"Bao giờ mới đến lượt ta được người nắm tay đây..."
"..."
Bên ngoài thì mặt ai cũng lạnh như băng, nhưng trong lòng thì đang gào thét như sóng triều.