Chương 1

"Tác giả lấy não đi nộp phí điện thoại rồi nên đầu óc mới bị cắt mạng, không dùng được nữa à? Cái gì mà "Trường Sinh Tu Tiên Truyện"? Bên ngoài thì mang danh "truyền kỳ tu luyện truyền cảm hứng vả mặt", bên trong lại là một câu chuyện não tàn về kẻ phế vật hết lật ngược rồi lại ngược lên nữa? Tác giả không có được thứ gì ở hiện thực nên chỉ biết YY (Ảo tưởng) trong truyện à? Bộ truyện này lẽ ra không nên tên là "Trường Sinh Tu Tiên Truyện", phải đặt là "Nữ nhân cả thế giới đều yêu ta, không yêu thì phải chết" mới đúng! Nam phụ mà có được tài nguyên là phải chết, không chịu làm tiểu đệ cũng phải chết, YY thì cũng nên có giới hạn chứ..."

Dưới ánh đèn mờ, trên màn hình máy tính hắt lên một gương mặt tức giận đến phát run.

Cuối tuần rảnh rỗi ở nhà, Sở Tự Thanh vô tình lướt thấy một truyện tu chân hệ thống, thấy giới thiệu cũng ổn nên tải về đọc. Ban đầu hành văn còn nghiêm túc, càng về sau càng chệch hướng, lệch đến độ không thể cứu vãn. Nếu không vì tò mò muốn biết kết cục của phản diện số một trong truyện – Liễu Diệc Hàn – thì nàng đã bỏ từ lâu rồi. Nhưng khi đọc đến đoạn cuối, nhân vật được xưng tụng là đệ nhất tu sĩ giới tu chân, người con gái tư chất trác tuyệt, thanh lãnh thoát tục ấy lại bị ép nhập ma, thân tử đạo tiêu, vạn ma thực hồn, Sở Tự Thanh không nhịn được, tức giận đến mức viết một bài bình luận chê bai cả nghìn chữ, đánh hẳn điểm thấp nhất.

Càng nghĩ càng giận, nàng liền liên tục spam hơn chục bình luận chê bai nữa rồi mới mang theo nỗi uất ức chìm vào giấc ngủ.

"Thanh nhi, lại nghịch ngợm nữa rồi."

Trong sân, dưới mái đình cong, một phụ nhân ngồi đó, thân khoác áo khói tím điểm lam, tóc dài như gấm, dùng một cây trâm ngọc trắng tùy ý búi cao, dung mạo đoan trang thanh nhã, lộ vẻ quý phái, xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Trên tay bà cầm kim chỉ, tựa như đang khâu một chiếc áσ ɭóŧ màu xanh. Bên cạnh là một tiểu hài nhi chỉ chừng bảy tám tuổi.

"Nhưng mẫu thân hứa hôm nay sẽ dẫn con ra phố mà, sao lại đổi ý nữa."

Tiểu hài tử ăn mặc sang quý, đôi mắt to long lanh như nước nhìn mẫu thân, con ngươi đen nhánh chớp chớp như muốn nói, nếu không cho con ra phố, con sẽ khóc cho mà xem.

Phụ nhân dở khóc dở cười, đặt kim chỉ xuống, cưng chiều nói: "Được được được, dẫn bảo bối của ta đi dạo phố."

Vừa dứt lời, tiểu nha đầu liền nhoẻn miệng cười, bên khóe môi còn hiện ra hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, đáng yêu vô cùng. Nàng kéo lấy vạt áo mẫu thân, ngọt ngào nói: "Mẫu thân là tốt nhất!"

Phụ nhân gọi hai tỳ nữ tới, thu dọn xiêm y trên bàn đá, lại mang theo hai đệ tử rồi nắm tay tiểu hài nhi cùng nhau ra cửa.

Tính ra, sang tháng sau là vừa tròn tám năm kể từ khi Sở Tự Thanh đến thế giới này. Bản thân nàng cũng chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ rõ đêm đó vừa ngủ dậy đã biến thành một hài nhi mới sinh, chỉ biết oa oa khóc và cần người chăm bón.

Khi nàng ba tuổi, Sở Tự Thanh mới xác nhận bản thân đã xuyên vào chính cái tiểu thuyết mà mình từng chê bai đến mức tan nát kia.

Lúc biết phụ thân mình tên là Sở Nam Tụ, nàng vẫn chưa chắc đã xuyên thư. Đến khi biết ông là gia chủ Sở gia, đồng thời là thành chủ Thiên Thủy Thành, nàng vẫn còn cố tự an ủi: chắc chỉ là trùng hợp thôi.

Nhưng vào năm ba tuổi ấy, tông chủ Quy Nhất Tông – Ngự Quân – cùng với đệ tử thứ ba là Cố Thập Lí, đến tìm phụ thân nàng bàn chuyện một thôn ngoại thành bị ma tu tàn sát sạch sẽ, lúc đó nàng mới chấp nhận sự thật rằng: Mình đã thật sự xuyên sách.

Trong "Trường Sinh Tu Tiên Truyện", nam chính là một kẻ mang hệ thống tu tiên ngựa giống xuyên đến thế giới này. Ở thời điểm hiện tại, Ngự Quân và đám người dưới trướng vẫn còn tại thế, chưa hề phi thăng. Còn cái tên nam chính đó, e là giờ vẫn chỉ là một thằng nhóc ranh chạy loăng quăng.

Hiện nay giới tu chân có vô vàn tông môn, gia tộc mọc lên như nấm, trong đó năm đại tông môn là mạnh nhất: Thiên Âm Các, Dược Vương Đảo, Vạn Phật Tự, Ngự Thú Môn và đứng đầu chính là Quy Nhất Tông.

Về phần các thế gia, tuy danh xưng vẫn còn, nhưng thực chất đã suy yếu, chỉ còn lại tám nhà giữ được căn cơ. Tám đại thế gia chia trấn thủ các đô thành, nước sông không phạm nước giếng. Trong đó, Sở gia tại Thiên Thủy Thành chính là đứng đầu trong số tám nhà.

Dù thế gia đang ngày càng suy tàn, nhưng vẫn không phải là thứ mà đám tông môn tầm trung tầm hạ có thể dễ dàng khi dễ.

Sở Tự Thanh sắp tròn tám tuổi, dáng vẻ đã ra dáng một tiểu đại nhân. Được mẫu thân dắt tay đi dạo phố, nàng khoanh tay sau lưng, bước đi lắc lư, y như một vị tiểu trưởng giả.