Chương 47

Khương Minh Hoan cúi mắt, nói:

“Hồng Trần Kiếm Chủ sao lại nói vậy? Khương mỗ chỉ thấy mình kém xa lời các chủ vừa giảng. Kiếm Chủ lại bảo Khương mỗ chê đệ tử Kiếm Các… nói vậy khác nào tự thấy đệ tử Kiếm Các khả năng lĩnh hội không cao nên mới nghĩ sai lệch?”

[Ta nhịn Bùi Tĩnh Uyên đã đành, còn ngươi là cái thá gì?]

[Luận đạo luận đạo… ta mà lôi ra giải tích cao cấp, đại số tuyến tính với lý thuyết xác suất thì ngươi hiểu nổi không? Đừng nói ngươi, đến Bùi Tĩnh Uyên còn chẳng hiểu.]

Bùi Tĩnh Uyên đặt tay trên đầu gối khẽ động.

Lúc nãy hắn ta đã lâu không “nghe” được suy nghĩ của Khương Minh Hoan — chứng tỏ y đã không nghĩ gì liên quan đến hắn ta.

Giờ thì liên quan rồi, nhưng lời y nghĩ khiến hắn ta hơi khó hiểu.

Giải tích… đại số? Đó là gì?

Trong lòng hiếu kỳ, hắn ta thật sự muốn nghe y nói thử xem.

Trước khi Lạc Tiêu Dao lên tiếng, hắn ta đã trầm giọng nói:

“Được rồi. Luận đạo đài không phải nơi cãi nhau.”

Lạc Tiêu Dao nhìn hắn ta đầy khó tin.

Các chủ của hắn ta rốt cuộc đứng về phe nào? Lúc nãy hắn ta còn chưa mắng trả mà, vậy mà các chủ đã nhảy ra cản. Nếu không biết rõ hai người này có hiềm khích từ trước, hắn ta còn tưởng các chủ đang thiên vị họ Khương kia.

Bùi Tĩnh Uyên nói xong quay sang nhìn Khương Minh Hoan. Người vừa rồi còn lanh lợi, trong lòng còn chửi bới, giờ ngồi thẳng lưng ngay ngắn, khuôn mặt thì hiền lành ngoan ngoãn.

Khương Minh Hoan nhận ra ánh mắt hắn ta, liền nhìn lại bằng đôi mắt vô tội nhất có thể.

Bùi Tĩnh Uyên khẽ gật đầu:

“Khương đạo hữu, đã đến luận đạo đài thì cứ nói đôi câu, cũng coi như ngươi mở mang cho đệ tử Kiếm Các.”

Khương Minh Hoan người muốn mềm luôn.

[Ngươi tưởng ta không dám cãi ngươi? Thôi được rồi, thật sự không dám.]

[Trong nguyên tác ngươi được ghi rõ là nóng nảy, lại có thù với nguyên chủ, thanh kiếm Thiên Chướng Lạc cứ động tí là muốn ra khỏi vỏ hút máu.]

Bao nhiêu ánh mắt từ trên xuống dưới đều nhìn chằm chằm vào y. Đây là lần đầu tiên Khương Minh Hoan thấy da đầu mình tê rần như vậy.

Y đành cắn răng, trầm ngâm một lúc rồi nói:

“Nếu đã luận đạo, mà kiếm đạo với đao đạo lại không giống nhau, Khương mỗ cũng không dám tùy tiện nói bừa. Vậy xin luận một chút về… "Đạo".”

Vừa dứt lời, tám kiếm chủ trên ghế cao sắc mặt vẫn bình thản, nhưng đệ tử phía sau lại lộ vẻ khinh thị. Đoạn Thủy phía sau còn lầm bầm: