Chương 40

Bùi Tĩnh Uyên buông tay — ai ngờ Khương Minh Hoan lại nắm lấy tay hắn ta ngược lại.

Hả?

Giả vờ ngủ?

Bùi Tĩnh Uyên có chút ngạc nhiên. Nếu Khương Minh Hoan có thể giả vờ ngủ trước mặt hắn ta mà không bị phát hiện, hắn ta cũng phải xem lại người này.

Hắn ta cúi mắt nhìn tay nhưng không động đậy, muốn xem Khương Minh Hoan định làm gì.

Kết quả đối phương trở mình, tay chân quàng cả lên người hắn ta, miệng còn mơ màng nói:

“Tiểu Ngũ, đừng nhúc nhích, để sư huynh ôm một cái.”

Y… từng ngủ chung với người khác?

Bùi Tĩnh Uyên hơi cau mày, trong lòng có chút khó chịu vô cớ.

Nhưng mà — tiểu Ngũ là ai?

Trong Vân Tập Tông, người thân với Khương Minh Hoan không nhiều.

Vân Ninh thì có thân, nhưng đâu phải chỉ thân với một mình y.

Hơn nữa trong ba ngày chờ đợi, mọi thông tin của Khương Minh Hoan đã được tra một lượt. Trong đó hoàn toàn không có cái tên “Tiểu Ngũ”.

Hắn ta nghiêng đầu nhìn người đang ngủ kia. Trong ánh sáng mờ, gương mặt hắn ta từng muốn chém ngàn nhát kia bỗng nhiên trông khác đi đôi chút.

Bùi Tĩnh Uyên đè sự nghi ngờ xuống, quyết định để mai tra tiếp. Hắn ta nhắm mắt vận công như mọi khi, chưa từng lười biếng.



Sáng hôm sau, Khương Minh Hoan mơ màng tỉnh lại, theo phản xạ muốn vỗ vỗ thứ đang ôm trong lòng.

Tay mới đưa lên nửa chừng thì y lập tức tỉnh táo — đây không phải thế giới cũ!

Hoàn hồn rồi mới nhận ra mình đang nằm đè lên người ta. Chính xác là lên ngực một người đàn ông. Y còn nghe được cả nhịp tim chậm rãi nhưng mạnh mẽ của hắn ta.

Dù không muốn tin… nhưng người y ôm chỉ có thể là Bùi Tĩnh Uyên.

Y nhắm mắt mở mắt lại lần nữa. Sau khi xác định không phải mơ, tâm trạng lập tức rơi vào tuyệt vọng.

Khương Minh Hoan chống người dậy bằng một tư thế siêu kỳ cục, cố bò đi thật chậm để không làm hắn ta phát hiện.

Chỉ tiếc y mới nhúc nhích một cái thì giọng nói trầm thấp quen thuộc đã vang lên ngay trên đầu:

“Tỉnh rồi thì dậy đi.”

Khương Minh Hoan bật dậy như lò xo, thu mình vào một góc, chỉ thiếu điều quấn chăn quanh người thành cái kén.

Bùi Tĩnh Uyên nhìn y một cái, cố ý nói: “Sao? Giờ thấy mặt ta không vừa mắt nữa à?”

Khương Minh Hoan run run nhìn hắn ta: “Ta… ta… ta không cố ý đâu.”

Bùi Tĩnh Uyên bỗng hỏi:

“Tiểu Ngũ là ai?”

Khương Minh Hoan giật bắn.

[Gì vậy? Sao hắn ta biết cả Tiểu Ngũ? Ở đây có thuật đọc ký ức hả? Mình nhớ có cái đó đâu!]