“Tương đã nghiền xong rồi, sắp ăn được rồi.”
“Nếu ngươi còn bị thương nữa, ta… ta sẽ không cho phép ngươi ra khỏi viện này nữa… cũng không được bước chân ra khỏi gian phòng này.”
“Nếu ngươi đến sớm một chút, ta cũng đâu có bị thương. Nói cho cùng, đều là tại ngươi.”
Lục Vô Cực ngẩn ra:
“Tại ta?”
Kỷ Đạm Nhiên đứng dậy, dùng tay không bị thương kéo tay hắn lại:
“Đúng vậy. Ta làm đậu hũ là vì muốn mời ngươi ăn, vậy mà ngươi không chịu tới.”
Lục Vô Cực cúi đầu nhìn tay mình bị nàng giữ chặt, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên vẻ nghi hoặc:
“Nhưng chuyện ngươi bị thương thì liên quan gì đến ta? Ta cũng đâu nói muốn ăn đậu hũ.”
“Nhưng ta… ta muốn cùng ngươi ăn mà, được không?”
Kỷ Đạm Nhiên ngừng một lát, quay đầu nhìn hắn, đôi mày hơi chau lại, trong mắt lộ vẻ khó chịu nhè nhẹ.
Tên ngốc này, vĩnh viễn lúc nào cũng vô tâm vô phế như vậy. Hôm qua nàng đưa thiệp mời bị từ chối, nàng vốn đã đoán trước rồi.
Ban đầu nàng định chiều nay lấy cớ bị thương để dụ hắn đến, vì nàng biết, trong mắt Lục Vô Cực, bất cứ chuyện gì có thể ảnh hưởng đến lợi ích của Vô Ưu Thành đều là mối đe dọa. Giữ nàng lại là một cách để hắn giữ thế chủ động, tất nhiên hắn sẽ không để nàng gặp chuyện gì ngoài ý muốn.
Chỉ là, nàng không ngờ diễn một vở kịch, lại thành bị thương thật.
Và nàng cũng không muốn thừa nhận lúc bị đau đến sắp ngất đi, hắn dịu dàng chăm sóc nàng khiến lòng nàng thoáng chốc xao động.
Nàng không kiềm được nghĩ, phải chăng người này thật sự có chút để tâm đến mình?
Nhưng rồi hắn luôn biết cách phá vỡ mọi ảo tưởng của nàng.
Lục Vô Cực thì không hiểu sao tiểu cô nương này lại đột nhiên nổi giận. Hôm qua Noãn Ngọc báo lại, nàng chỉ mới mười sáu tuổi, kém hắn bốn tuổi.
Đêm hắn bắt nàng cũng đúng ngay sinh nhật nàng, bảo sao nhìn lại nhỏ như thế. Lúc nãy đau quá còn gọi hắn là “ca ca”, chẳng lẽ bây giờ vẫn đang xem hắn là ca ca?
Nếu sau này Kỷ Lăng Tiêu biết tiểu cô nương này xem hắn như anh trai mà làm nũng, vẻ mặt chắc chắn sẽ thú vị lắm.
Tiểu nha đầu ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mày cong khẽ dựng lên, mắt tròn mở to, vẻ mặt đầy bướng bỉnh. Như thể nếu hắn không trả lời nghiêm túc, thì ngay giây tiếp theo nàng sẽ bật khóc mất. Chỉ là… nàng thật sự muốn cùng ca ca ăn chung đậu hũ đến thế sao?
Ôi trời, thật chẳng còn cách nào khác.
Lục Vô Cực bất giác giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu nàng, giọng nói dịu dàng:
“Đương nhiên là được. Ca ca cũng muốn ăn cùng ngươi.”
“Ngươi vừa nói gì cơ?”
“À khụ… không có gì. Không phải bảo muốn làm đậu hũ sao?”
Lục Vô Cực bỗng thấy mình giống như vừa bị bắt quả tang làm chuyện lén lút, ho nhẹ một tiếng để che giấu, rồi vội vàng chuyển sang chủ đề khác.
Kỷ Đạm Nhiên chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm hắn một hồi lâu, càng nhìn càng thấy hôm nay người này có chút kỳ lạ, thậm chí còn quái hơn cả trong ký ức kiếp trước.
Bên kia, Noãn Ngọc nhẹ giọng nhắc nhở sau bình phong.
Kỷ Đạm Nhiên thu ánh mắt lại, cũng buông tay ra, quay người đi nhanh ra ngoài:
“Đi thôi.”
Lục Vô Cực nhìn bàn tay trống rỗng, bước theo sau nàng không vội không chậm.
Phòng bếp nhỏ.
Chỗ đậu đã được ngâm qua một đêm, giờ đã mềm ra thành dạng cháo. Bước tiếp theo là dùng khăn gạc lọc lấy sữa đậu nành, tách khỏi bã đậu, sau đó đem sữa nấu sôi rồi mới tiến hành ép đậu hũ.
Kỷ Đạm Nhiên vừa vào phòng bếp thì Lục Vô Cực cũng theo sau.
Phòng bếp vốn nhỏ, bên trong đã có hai đầu bếp đang dùng sức ép đậu. Một tiểu đồng loay hoay hỗ trợ, ấm Hương, Noãn Ngọc và Tị Đại ba người thì phải đứng chen ở một góc nhỏ.
Lục Vô Cực vừa bước vào, thân hình cao lớn như một bức tường chắn ngang, không gian vốn đã chật hẹp lại càng thêm chật đến ngộp thở. Mấy đầu bếp không ai dám lên tiếng.
Kỷ Đạm Nhiên đứng sát bên mép bàn, liếc nhìn tình hình trong phòng:
“Nếu không thì mọi người ra ngoài đi, để ta với thành chủ ở lại là được, thêm một vị sư phụ giúp việc nữa thôi.”
Những người còn lại sửng sốt, ngơ ngác nhìn nàng, cứ tưởng mình nghe nhầm.
Lục Vô Cực gật đầu:
“Lão Ngô ở lại, những người khác lui ra.”
“Dạ!”
Ngoại trừ Lão Ngô được giữ lại, những người còn lại nhanh chóng rời khỏi, không khác gì binh lính nhận lệnh.
Lão Ngô là một đầu bếp kỳ cựu trong đại trù phòng, thân hình cao to lực lưỡng đúng chuẩn nam nhân vùng Thương Châu.
Vừa đứng trước bàn bếp, trông như một thân cột vững chãi chiếm trọn không gian phòng.
Kỷ Đạm Nhiên tay bị thương, chỉ có thể đứng một bên chỉ đạo:
“Thành chủ, ngươi giúp Ngô sư phụ một tay đi.”
Lão Ngô hoảng hốt, lắc đầu lia lịa:
“Không không không, sao có thể để thành chủ động tay chứ? Kỷ cô nương cứ phân phó là được, lão Ngô không có gì giỏi, chỉ được mỗi cái sức khỏe.”
Lục Vô Cực bước tới, chăm chú quan sát giá gỗ dùng để treo túi vải lọc sữa đậu, rồi ngẩng đầu nhìn Lão Ngô:
“Bổn tọa rất hứng thú với việc này.”
“Hả?” Lão Ngô ngẩn ra chớp mắt một cái, nhưng cũng phản ứng rất nhanh:
“Vậy thuộc hạ xin được làm trợ thủ cho ngài!”
Kỷ Đạm Nhiên hoàn toàn không bất ngờ. Cổ nhân có câu “quân tử tránh xa bếp núc”, nhưng Lục Vô Cực vốn chẳng phải quân tử, cũng chẳng phải tiểu nhân, chỉ đơn giản là với mọi thứ mình không hiểu, hắn luôn mang theo một phần hiếu kỳ khó giấu.
Kỷ Đạm Nhiên bảo Ấm Hương quay về phòng một chuyến. Khi quay lại, trong tay nàng ấy mang theo một dải lụa màu đỏ sẫm.
Kỷ Đạm Nhiên nhận lấy dải lụa, quay đầu nhìn về phía Lục Vô Cực, khẽ gọi:
“Lại đây.”
Lục Vô Cực tuy không hiểu gì nhưng vẫn bước tới trước mặt nàng:
“Gì thế?”
“Giang tay ra.”
Hắn lập tức đưa tay, năm ngón tay thon dài, các khớp xương rõ ràng, trắng đến gần như trong suốt — đẹp đến mức khiến người ta nhìn mà không dời mắt nổi.
“Không phải như vậy. Mở cả hai tay ra, dang cánh tay.”
Kỷ Đạm Nhiên vừa nói vừa ra hiệu, hắn liền ngoan ngoãn làm theo.
Nàng tiến lên, định giúp hắn vén ống tay áo rộng thùng thình lên, dùng dải lụa buộc cố định lại để tiện làm việc.
Chỉ là, tên này lại quá cao, nàng đã nhón chân lên mấy lần mà vẫn không với tới, đến mức tức muốn điên:
“Ngươi cao như vậy làm gì chứ, cúi xuống cho ta!”
Lục Vô Cực chẳng để tâm nàng lầm bầm cái gì, chỉ nhẹ nhàng khom người, để mặc nàng luồn dải lụa qua sau gáy rồi buộc chặt lại.
Ấm Hương và tiểu đồng đứng ngoài cửa nhìn mà trố cả mắt.
Tiểu đồng thì thầm:
“Kỷ cô nương nói chuyện với thành chủ kiểu đó, vậy mà ngài ấy không hề nổi giận.”
Ấm Hương thì khẽ nhíu mày, cũng thì thầm đáp lại:
“Ngươi có biết, cái đang quàng trên cổ thành chủ chính là dây lưng của cô nương nhà ta không?”