Đúng lúc Chỉ Nhược đang bước đi trên hành lang của Viện trị liệu, một giọng nói lạnh lùng, uy quyền đột ngột cất lên ngay sát phía sau: "Cái cô kia!"
Giọng nói ấy mang theo sự áp chế mạnh mẽ, khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
Chỉ Nhược giật mình, toàn thân cô run rẩy. Cô biết rõ giọng nói đó thuộc về Lục Thiếu Phàm, vị thiếu gia mắc chứng "Ám Ảnh Cưỡng Chế" cực đoan. Cô sợ hãi vô cùng, không biết bản thân đã vô tình đắc tội hay làm trái quy tắc nào của anh ta, nhưng linh tính mách bảo đây chắc chắn không phải chuyện tốt.
Cô chậm rãi quay người lại, đối diện với Lục Thiếu Phàm. Anh ta cao lớn, mặc một bộ vest xám than hoàn hảo không tì vết, mái tóc của anh ta cũng được vuốt 1 cách vô cùng chỉnh chu, đôi giày bóng loáng có thể soi gương lên được. Anh mắt sắc như lưỡi dao của anh nhìn thẳng vào cô với vẻ khó chịu, như thể cô là một vật thể phá hỏng trật tự hoàn hảo của anh ta.
Lục Thiếu Phàm chất vấn, giọng điệu mang sự nghi ngờ rõ rệt:
"Cô làm gì ở đây? Cô là ai?"
Chỉ Nhược sững sờ. Cô đã tham gia lớp trị liệu này được ba buổi rồi, nhưng anh ta lại có vẻ như không hề biết mặt cô. Như vậy không phải là hơi quá đáng rồi sao, chẳng lẽ dáng vẻ xinh đẹp quyến rũ trước đây của cô cũng không đọng lại chút ấn tượng nào với anh ta sao?
Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất: "Thưa Lục tiên sinh, tôi là Lâm Chỉ Nhược, trợ giảng của Giáo sư Hạ đó ạ!"
Lục Thiếu Phàm nhíu mày. Ánh mắt anh ta lướt nhanh từ chiếc quần jeans tối màu và cổ áo sơ mi cài kín của cô! Cô toát mồ hôi lạnh, chẳng lẽ cô ăn mặc như vậy vẫn chưa vừa mắt anh ta sao?
Anh ta lại nhìn thẳng vào cô, rồi lạnh lùng thốt ra một câu khiến Chỉ Nhược hoàn toàn đông cứng:
"Cô cũng không thể nào đi cái thứ này vào lớp đó chứ?"
Thứ này á? Chỉ Nhược hoàn toàn bối rối. Cô tự nhủ, dù tiền của anh ta có thể đè chết người, nhưng cũng không thể coi thường đôi giày quèn của thường dân như cô chứ? Cô định mở lời đáp trả, nhưng ánh mắt vô tình nhìn xuống chân mình.
Chỉ Nhược hoảng hốt: Dưới chân cô, không phải là đôi giày cao gót cô hay đeo, mà là một đôi dép bông hình thỏ hồng dễ thương, có hai cái tai dài và đôi mắt tròn ngộ nghĩnh.
Khuôn mặt Chỉ Nhược nóng bừng, vừa xấu hổ vừa kinh hãi. Cô lập tức hiểu sự khó chịu tột độ của Lục Thiếu Phàm. Trong môi trường nghiêm túc như Viện trị liệu này, việc cô đi đôi dép bông thỏ hồng chính là một sự vi phạm trật tự và thiếu chuyên nghiệp ở mức độ nghiêm trọng đối với người mắc chứng "Rối Loạn Nhân Cách Ám Ảnh Cưỡng Chế" như anh ta.