“…” An Dịch Trúc thò đầu ra khỏi chăn, trong lòng gào thét: Bàn chuyện chính sự đâu phải phần của “trò chuyện ban đêm” chứ! Nhưng mà thôi, cô vẫn đang chịu khó nói chuyện với mình…
Một giây sau, An Dịch Trúc trả lời: “Có giới hạn ngân sách không? Em có thể mua vài món mình thích không?”
Úc Cốc Thu đặt sách lên táp đầu giường: “Nhà họ Úc dạo này đúng là hơi eo hẹp, nhưng mua mấy thứ sinh hoạt hàng ngày thì không đến mức phải keo kiệt.”
An Dịch Trúc hỏi tiếp: “Vậy nếu không phải đồ sinh hoạt thì sao?”
Úc Cốc Thu liếc mắt nhìn cô: “Đồ xa xỉ?”
Bà Omega đã mất của cô mang họ Ngải.
Đối với người bình thường, Ngải gia là một dòng họ vừa cổ xưa vừa thần bí. Tồn tại qua hơn trăm năm, họ chuyên kinh doanh thương hiệu xa xỉ ternelle (tiếng Pháp, nghĩa là "vĩnh hằng"). Danh tiếng vang xa trong và ngoài nước, tài sản rải khắp nơi, phân chi gia tộc cũng trải rộng khắp thế giới. Từ đời tổ tiên lai giữa các dòng máu cho đến gia chủ hiện tại sống ẩn dật, dòng dõi ấy chưa từng gián đoạn. Chuyển giao truyền thống không dựa vào họ tộc, thậm chí chẳng nhất thiết phải chung huyết thống, mà là một loại ràng buộc niềm tin mơ hồ.
Dù sau này bà ngoại Omega của Úc Cốc Thu phản nghịch, tự bước chân vào giới điện ảnh truyền hình, bà vẫn giữ được mạng lưới nhân lực trong giới hàng hiệu. Thậm chí khi mẹ cô Úc Tử Vi bộc lộ tài năng nghệ thuật, Ngải gia cũng từng chủ động liên lạc hỏi xem bà có muốn trở về không.
Chính vì vậy, tuy Úc Cốc Thu không mấy hứng thú với hàng hiệu, nhưng từ nhỏ đã bị ảnh hưởng ít nhiều bởi bà ngoại Omega, cũng hiểu biết kha khá về giới xa xỉ.
… Nhưng cô lại nghĩ nhiều rồi.
An Dịch Trúc thản nhiên nói: “Tất nhiên không phải, em mua mấy thứ đó làm gì?”
Úc Cốc Thu nghiêm túc đáp lại câu hỏi mang tính tu từ ấy: “Để giữ thể diện.”
An Dịch Trúc đáp rất đỗi tự nhiên: “Giữ thể diện cho ai? Đối với em, thể diện to nhất chẳng phải là chị sao?”
Úc Cốc Thu liếc mắt: “Không phải cái miệng độc địa của cô mới là thứ ‘to’ nhất à?”
An Dịch Trúc gật gù đầy nhận thức: “Miệng em độc mà có hiệu quả, cũng là vì người ta sợ chị. Nên chị càng mạnh, em càng có giá trị!”
Úc Cốc Thu dừng lại, mắt nhìn về phía cái ụ nhỏ ở cuối giường.
Có lúc, An Dịch Trúc nói chuyện giống như một chuyên gia trị liệu tâm lý. Giống như cách cô “xỏ xiên” người khác không hề sai chỗ nào, mấy câu này cũng chuẩn xác như thuốc an thần.
An Dịch Trúc rướn cổ từ trong chăn lên nhìn về phía giường Úc Cốc Thu, nhưng chẳng thấy gì.
Ơ, sao bầu không khí bỗng dưng im lặng vậy?
Cố tình im lặng sau khi cô nói xong, không phản ứng gì luôn. Ít nhất cũng nên “ừm” một tiếng chứ!
Vô lễ!
An Dịch Trúc tức tối rụt đầu vào chăn, nhưng vẫn cố giữ phép lịch sự: “Em ngủ đây, không dậy sớm thì lại bị mắng. Ngủ ngon!”
“Ngủ ngon.” Úc Cốc Thu trả lời, tiện tay tắt đèn.
Chăn bên kia, An Dịch Trúc lại len lén thò đầu ra, nụ cười mừng rỡ nhè nhẹ trong bóng tối như nói rõ chỉ một câu “ngủ ngon” thôi đã đủ dỗ dành cô rồi.
Đúng là dễ dỗ thật.
*
An Dịch Trúc cũng chẳng biết “dậy sớm” trong miệng Úc Cốc Thu là sớm tới mức nào. Cả đêm cô cứ mơ hết cơn này đến cơn khác về việc ngủ nướng rồi bị mắng.
Mãi đến khi nghe thấy chuông báo thức của Úc Cốc Thu, cô mới choàng tỉnh. Nhưng tỉnh xong lại lơ mơ tiếp, vừa mới đưa tay ra khỏi chăn đã ngã lăn ngủ tiếp lần hai.
Úc Cốc Thu bước xuống giường liền thấy cảnh tượng An Dịch Trúc đầu vừa lệch sang một bên đã ngủ mê mệt tiếp, trông đến là buồn cười.
Không biết người đã sắp xếp An Dịch Trúc đến gần cô có từng nghĩ tới chuyện ngay cả việc dậy sớm cô ấy cũng làm không nổi không?
Nhưng mà…
An Dịch Trúc muốn phản bác không dậy sớm được chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?!
Lần nữa tỉnh lại, cô phát hiện Úc Cốc Thu đã không còn trong phòng, lập tức giật tung chăn ra, miễn cưỡng bật dậy, vội vàng chạy ra ngoài.
Chỉ thấy Úc Cốc Thu đang ngồi ở bàn ăn, vừa xem máy tính bảng vừa gặm bánh mì nướng.
Trong phòng chỉ có đèn trần sáng, khiến khung cửa sổ bị nền trời tối om bên ngoài càng thêm mờ nhạt.
An Dịch Trúc liếc nhìn đồng hồ treo tường. Mới hơn sáu giờ một chút.
Khoan đã…
Vậy Úc Cốc Thu dậy từ mấy giờ vậy trời?!
Mới sáu giờ đã ăn sáng xong, còn thong thả ngồi đọc tài liệu? Ai mà thức dậy được sớm đến thế?
Ngày còn đi học, đến giờ này cô còn chưa rời khỏi giường bao giờ ấy chứ!
An Dịch Trúc thấy uất ức, nhưng không dám nói ra.
Bởi vì nhìn thoáng qua cũng nhận ra được, Úc Cốc Thu đã bắt đầu làm việc rồi.
Quả nhiên làm tổng tài bá đạo không dễ gì.
Chuyện đó khiến An Dịch Trúc bất giác nhớ đến hai nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết ABO mà mình từng đọc.
Alpha nữ chính là một biên kịch hạng A, trời sinh mang hào quang vai chính, viết kịch bản nào là kịch bản đó bùng nổ. Trong truyện, dù bị các thế lực lớn chèn ép liên tục cũng không bị tổn hại chút nào, thậm chí còn lợi dụng lúc người ta thuê thủy quân bôi nhọ để bật dậy ngoạn mục.
Thế nhưng sở thích lớn nhất của cô ấy lại là: “Mở mắt ra là thấy mặt trời trưa.”
Omega nữ chính thì là kiểu "thiên tài nhan sắc", mới debut đã nhờ ngoại hình mà gom được một lượng fan hùng hậu, là ngôi sao mới nổi của giới giải trí. Mà “ngủ để đẹp da” cũng chính là thú vui yêu thích nhất của cô nàng.
Hai người đó, không tính đến việc đến đây an ủi kẻ phản diện chăm chỉ như mình đi, ít nhất cũng nên thấy xấu hổ một chút chứ?
Thật sự không cắn rứt lương tâm à? Các người yên tâm ngủ được à? Tuổi đôi mươi là thời kỳ vàng của thanh xuân, có phải thời điểm lý tưởng để ngủ nướng không?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tuổi đôi mươi đúng là thời kỳ rực rỡ của tuổi trẻ và cũng là thời điểm rất lý tưởng để ngủ nướng thật.