Úc Cốc Thu còn nhiều việc phải làm. Cô lấy laptop từ trong cặp tài liệu ra, đeo kính gọng vàng mảnh, lập tức vào trạng thái làm việc.
An Dịch Trúc cứ thế dán mắt nhìn cô, không rời nổi ánh nhìn.
Thì ra Úc Cốc Thu bị cận chuyện này cô chưa từng biết. Trong nguyên tác tiểu thuyết cũng chưa từng đề cập đến.
Chính điều đó khiến An Dịch Trúc chợt nhận ra một chuyện. Người trước mặt đây đúng là nhân vật "Úc Cốc Thu" trong truyện, nhưng cũng không chỉ là một hình bóng hư cấu nữa. Cô ấy là người thật, sống động, có hô hấp, có nhiệt độ.
Cô ấy phong phú hơn vài dòng miêu tả đơn sơ trong sách. Cô ấy có cuộc đời riêng, có những điều mà tác giả cũng không viết ra.
Ngoài trang sách, cô ấy vẫn là cô ấy một linh hồn có thịt có xương, có cá tính, có bản sắc.
Dù là nhà văn giỏi đến đâu cũng không thể viết ra trọn vẹn con người độc lập ẩn dưới từng con chữ ấy.
Úc Cốc Thu vừa gõ bàn phím, vừa tiện tay rút dây buộc tóc, túm tóc lên cột tùy ý. Mái tóc xõa trên vai được gom lại, để lộ xương quai xanh thanh mảnh dưới lớp áo bệnh nhân rộng rãi.
Trên xương quai xanh vẫn còn một vết đỏ mờ chưa tan.
Là dấu răng của An Dịch Trúc.
Cái “chứng cứ phạm tội” rõ ràng kia khiến gương mặt vốn đang ngơ ngẩn ngắm nhìn Úc Cốc Thu của An Dịch Trúc lập tức đỏ bừng, vội vã dời mắt đi.
Cô cúi đầu, giả vờ nghịch điện thoại. Nhưng rồi lại vô tình phát hiện mu bàn tay mình có một vết xước mảnh, như bị móng tay cào.
Từ khi nào thế nhỉ? Hình như chỉ có thể là tối qua.
“Khụ khụ khụ!” An Dịch Trúc đột nhiên bị sặc ho sù sụ.
Ngẩng đầu lên thì thấy ngón tay thon dài tuyệt đẹp của Úc Cốc Thu đang kẹp một điếu thuốc cũng mảnh như thế.
Khói trắng lượn lờ, chậm rãi lan trong không khí.
Úc Cốc Thu khẽ hé đôi môi đỏ, phả ra một làn khói mỏng nhẹ như sương.
Trong tiểu thuyết, Úc Cốc Thu có nghiện thuốc. Vì vậy, cô từng đặc biệt yêu cầu bệnh viện gia đình dành riêng một phòng bệnh không cấm hút thuốc cho mình.
“Khụ khụ khụ!” An Dịch Trúc lại ho không ngừng.
Cô không quen ngửi khói thuốc, chính xác thì là cực kỳ ghét người hút thuốc.
Nhưng trừ Úc Cốc Thu.
Giá mà có công nghệ nào biến thuốc lá thành thứ không gây sặc thì tốt biết mấy, như vậy cô có thể yên tâm tận hưởng cảnh tượng mãn nhãn này mà không phải gồng lên chịu đựng.
Úc Cốc Thu hạ tay, khẽ gõ ngón trỏ cho tàn thuốc rơi vào gạt tàn.
Cô nghiêng đầu liếc nhìn An Dịch Trúc, nhẹ nhàng ra lệnh đuổi khách: “Về phòng mình đi. Lát nữa tôi có cuộc họp.”
“Rõ rồi!” An Dịch Trúc không dài dòng, bước dài đi về phía căn phòng nhỏ.
“Lần này không được rình ở cửa nghe lén nữa.” Úc Cốc Thu nói thêm, như một lời cảnh cáo.
Tuy bị màn hình laptop che nửa khuôn mặt, nhưng đuôi mắt cô lại ẩn hiện một nét cười pha chút tinh quái không hợp với phong thái lạnh lùng thường thấy, khiến người ta không thể xác định là thật hay giả.
An Dịch Trúc nghe bị nhắc đến chuyện xấu hổ thì bước đi càng vội, cuống cuồng chạy vào phòng: “Em chính là người chính trực nhất trần đời, sao có thể rình nghe được chứ! Hahaha!”
*
Vừa về phòng, An Dịch Trúc liền kết nối Wi-Fi của bệnh viện, tranh thủ lên mạng tìm hiểu thế giới ABO mà mình đang ở.
Quá nhiều thông tin khiến cô bị đánh gục tại chỗ.
Đến khi mở mắt lần nữa, ánh sáng ngoài cửa sổ đã dịu lại, trời vừa sập tối.
Ục ục ục.
Cô ôm bụng, hơi ngại ngùng cái thân thể này còn có tính năng “báo giờ bằng dạ dày” nữa à?
Không biết Úc Cốc Thu đã họp xong chưa. Nếu bây giờ ra cửa nghe thử thì chắc cũng không tính là “rình mò” nhỉ?
Cô rón rén áp tai lại gần cánh cửa quả nhiên có tiếng người bên trong.
Một giọng đàn ông đang nói chuyện với Úc Cốc Thu: “Úc tổng, tôi đã bày hết điều kiện ra đây rồi. Cô thật sự không suy nghĩ lại sao? Tôi có thể mang đến cho Úc gia nhiều lợi ích hơn. Tôi cũng không ngại thân phận của cô.”
Giọng không khó nghe, nhưng ngữ khí lại khiến người ta khó chịu có gì đó nửa ép buộc, nửa miệt thị.
Không ngại? Không ngại cái gì?!
Úc Cốc Thu là ai cơ chứ? Người như cô mà đến lượt anh dám nói kiểu “không chê” à?!
An Dịch Trúc tức muốn phồng má lên.
Giọng Úc Cốc Thu vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng: “Úc Phong chưa nói với anh sao? Tôi chuẩn bị kết hôn với Alpha của mình rồi.”
Một lời từ chối đơn giản.
[Alpha của cô ấy!]
[Chính là mình đó!!!]
An Dịch Trúc vui như mở cờ trong bụng. Cô chắc chắn Úc Cốc Thu biết mình đang ở ngay ngoài cửa, câu kia rõ ràng là gọi mình ra sân khấu!
Lại sắp có màn giải cứu mỹ nhân nữa sao?!
Nhưng nghĩ lại sáng nay cô mới xử lý mấy bà con họ hàng thôi, giờ phải đối mặt với một kẻ theo đuổi.
Cô cúi xuống nhìn lại bản thân mặc bộ đồ bệnh nhân nhăn nhúm, lôi thôi hết chỗ nói. Kiểu vai tổng tài xuất hiện giữa trời mưa đầy khí phách cứu nữ chính hình như không hợp với cô cho lắm.
Vậy thì…
An Dịch Trúc chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo.
Vừa nghĩ đến việc mình sắp làm, cô đã suýt bật cười thành tiếng.
Cô đứng sau cánh cửa, chỉnh lại cảm xúc vài giây, rồi đẩy cửa bước ra.
Dì Phương đang đứng bên cạnh Úc Cốc Thu trợn tròn mắt nhìn cô “quý cô tương lai” ung dung bước từ trong phòng nhỏ ra.
Thế này là cái kiểu gì hả trời?! Người ta đang bàn chuyện nghiêm túc cơ mà!
Tiểu thư chắc chắn sẽ tức điên lên mất!
Dì Phương hoảng hốt, đứng tại chỗ không biết xử lý sao cho phải.
Nhưng An Dịch Trúc hoàn toàn không để tâm, phớt lờ vị khách kia, đi thẳng đến bên giường Úc Cốc Thu, ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh đó, rồi nghiêng đầu, làm nũng: “Chị ơi~ chị còn chưa bàn xong công việc à? Em đói quá rồi~”
Úc Cốc Thu nhìn An Dịch Trúc như chú mèo lười rúc bên chân, khẽ cong khóe môi.