Còn chưa kịp để đám họ hàng phản ứng trước sự hiện diện của “cô gái lạ”, Úc Cốc Thu đã nhẹ nhàng tung ra quả bom thứ hai: “Cô ấy tối qua vừa đánh dấu tôi.”
“Cái gì?!” Một giọng nữ chói tai và một giọng nam trầm đυ.c vang lên cùng lúc như hợp xướng.
Ngay cả An Dịch Trúc cũng sững người.
Đánh dấu?
Là đánh dấu đó sao?
Cô chỉ nhớ loáng thoáng những đoạn mơ hồ về tối qua. Nhưng cô biết đánh dấu là nghi thức phoremone giữa Alpha và Omega bắt buộc phải xảy ra giữa hai phân hoá khác biệt đó.
Úc Cốc Thu là Omega, điều này không sai… Vậy còn cô thì sao? Làm sao lại là Alpha được?
Đầu óc An Dịch Trúc mù mịt. Cô theo bản năng sờ lên sau gáy mình.
Có một khối u nhỏ đang được dán miếng dán ức chế.
Ngẩng đầu nhìn xung quanh… mùi hương cam thảo và hoa hồng vẫn phảng phất trong không khí, không phải ảo giác.
An Dịch Trúc lờ mờ nhớ lại một vài đoạn như trong mơ là những cảnh cô "gần gũi thân mật" với một mỹ nhân, khiến mặt đỏ đến tận mang tai.
Vậy tối qua, những cảm giác mơ hồ đó là vì cô đang phân hoá?
Phân hoá thành Alpha thì sẽ cải thiện thể chất. Bảo sao lúc nãy đứng lên, cô có cảm giác tầm nhìn như cao hơn là cô vừa lớn thêm mấy phân thật à?!
Đúng rồi, đúng rồi!
Tối qua, sau khi phân hoá, răng nanh của cô từng chạm vào làn da mềm mại, cảm giác thơm ngọt còn vương lại nơi đầu lưỡi…
Mặt An Dịch Trúc không thể kiểm soát mà đỏ càng thêm đỏ.
Nhưng hành động sờ sau gáy của cô trong mắt đám Beta trong phòng chẳng khác gì đang khoe mẽ trắng trợn.
“Nhưng chẳng phải cháu bị dị ứng với phoremone Alpha sao?” giọng nữ chua chát lại vang lên lần nữa.
Úc Cốc Thu nhìn bà ta, cười nhàn nhạt: “Cô hai, chẳng phải cô vừa nói y học bây giờ phát triển, tôi có thể điều trị sao?”
Cô cố tình chừa một nhịp, nhìn biểu cảm nghẹn lời của cô hai xong mới thong thả nói tiếp: “Hơn nữa, tôi không dị ứng với phoremone của cô ấy.”
Đầu óc An Dịch Trúc lúc này chạy vù vù.
Cô quan sát kỹ lại vị cô hai này không biết đồ bà mặc có phải là hàng hiệu không, nhưng bộ cánh thì nhìn là biết cao cấp. Đồng hồ cô không nhận ra, nhưng ba chiếc nhẫn kim cương trên tay thì sáng loá cả mắt.
À, nhớ rồi!
Đây chính là cô Hai Mạnh Gia Dương một trong bốn anh chị em của nhà mẹ Úc Cốc Thu. Cả bốn người đều có chữ “Gia” trong tên, kết hợp lại là “Diễm Dương Cao Chiếu”, chị cả, chị hai, cha Úc Cốc Thu và cô út.
Trong đó, vị cô hai này nổi tiếng là ham tiền, thích khoe khoang nhất nhà.
Trong nguyên tác, Úc Cốc Thu vốn là phản diện khi xuất hiện đã ở trạng thái “hắc hóa”. Tuy chưa rõ lý do cô trở nên như vậy, nhưng có một điều chắc chắn là cô bị dị ứng với phoremone Alpha, và chỉ từng nói với nữ chính Alpha người vừa là thanh mai trúc mã, vừa là bạch nguyệt quang rằng: "Chỉ ở bên cạnh cô ấy, tôi mới thấy yên tâm."
Thế mà giờ đây Úc Cốc Thu không dị ứng với phoremone của mình?!
Thế chẳng phải là cô hoàn toàn có thể giúp được cô ấy sao?!
Không cần lo ai bỏ thuốc.
Không cần để ai uy hϊếp.
Không cần nhẫn nhịn gì cả.
Càng không cần bận tâm đến cô nữ chính Alpha kia.
Không cần làm phản diện khiến người ta vừa yêu vừa hận nữa!
Có thể trở thành một nữ chính vừa ngầu vừa bùng nổ!!
An Dịch Trúc phấn khởi ưỡn thẳng lưng, nở nụ cười thật tươi nhìn Úc Cốc Thu.
Úc Cốc Thu cũng nhận ra nụ cười ấy, nhưng không nhìn thẳng vào cô chỉ nhẹ nhàng rũ mắt.
Vì nụ cười kia tươi sáng quá mức, như nắng rọi vào cửa sổ phòng bệnh lóa đến mức độ khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Thà là nhìn vào mấy gương mặt của đám trưởng bối còn vui hơn.
Ba vị cô thì mặt mũi sầm sì như nước đá.
Cậu họ Úc Phong thì vẻ mặt rối loạn toàn tập.
Chỉ có dì họ Úc Liễu là nở nụ cười thật lòng bà lớn hơn mẹ Úc Cốc Thu một chút, khi mẹ còn sống từng thân thiết nhất với bà.
Lợi dụng lúc mọi người còn đang ngơ ngác chưa phản ứng, Úc Cốc Thu nhân đà chiến thắng, mỉm cười bình tĩnh tiếp lời: “Nhân tiện nói luôn tôi và Dịch Trúc sắp kết hôn.”
“Hả?” lần này, ngay cả An Dịch Trúc cũng phát ra một tiếng ngơ ngác.
Úc Cốc Thu quay đầu nhìn cô, ánh mắt như muốn hỏi: Biểu cảm ngạc nhiên này là sao? Không biết chuyện à?
An Dịch Trúc hoảng hốt: Lẽ nào mình bỏ sót mấy chương? Sao mình không biết gì về việc này vậy trời!?
Nhưng mà trong mắt đám người này, cô tuyệt đối không thể tỏ ra hoang mang.
Thế là cô lập tức đưa tay nắm lấy tay Úc Cốc Thu.
“Phải, tôi sẽ chịu trách nhiệm!” Tuy chưa rõ tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, nhưng An Dịch Trúc nói mà không hề do dự, giọng vang rền: “Xin các vị trưởng bối yên tâm giao Úc Cốc Thu cho tôi! Tôi sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ cô ấy, đối xử tốt với cô ấy. Sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt cô ấy!”
Câu nói chắc như đinh đóng cột, mà chữ “bất kỳ ai” kia rõ ràng bao gồm cả mấy người đang đứng trước mặt.
Ngay cả Úc Cốc Thu cũng khựng lại một giây, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên, khiến các chỉ số máy theo dõi sinh học cạnh giường tăng vọt rõ rệt.
Âm thanh “tích tích” vang lên trong căn phòng, mỗi tiếng càng khiến đám trưởng bối thấy chói tai.
Cô Úc Cốc Thu người xưa nay xa cách lạnh lùng, lại đột nhiên có một cô nhóc si tình ở bên?
Trước đây đã giới thiệu biết bao Alpha xuất sắc, cô còn chẳng thèm để mắt đến. Lẽ nào là do giới thiệu toàn người quá già? Không đủ đáng yêu?
Mọi ánh mắt cùng lúc đánh giá An Dịch Trúc từ trên xuống dưới. Mỗi người đều có tính toán riêng trong lòng, giờ bị cô nhóc không rõ lai lịch này làm rối loạn cả thế trận.
Người lấy lại bình tĩnh đầu tiên là Mạnh Gia Dương. Bà ta nhìn Úc Cốc Thu, giọng châm chọc: “Chuyện cháu đòi kết hôn này, cha cháu chắc vẫn chưa biết? Mà bà nội cháu, dạo này còn đang ở Kinh thị theo lời mời nhà họ Lạc, hẳn cũng chưa biết gì nhỉ?”