Chương 8

Chỉ một hành động đơn giản là có thể cạy mở trái tim lạnh lùng của trùng cái, nhưng phải biết trân trọng...

Nếu làm tổn thương anh, trùng cái sẽ xây nên một bức tường phòng ngự còn kiên cố hơn.

Lăng nhìn những ngón tay trắng nõn của cậu trai trẻ đang vô thức bấu lấy chăn vì bối rối, cuối cùng cũng đưa ra một quyết định trong lòng.

Anh ngẩng đầu lên nói: “Cậu muốn tôi làm thư quân của cậu, tại sao?”

Nếu trùng đực này lòng mang ác niệm, muốn có được sự tin tưởng của Lăng, nó nhất định sẽ giả vờ ra bộ dáng ngây thơ.

Hoàn toàn giống như một trùng đực nhỏ nhà quê vừa biết yêu, bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của anh, tôn trọng trùng cái, quyến luyến bạn đời, nồng nhiệt mà dũng cảm.

Kiểu mẫu như vậy từng xuất hiện trong vô số giấc mơ của trùng cái, không một ai có thể từ chối một trùng đực như thế.

Ngón trỏ của Lăng miết trên lưỡi đao, vũ khí sắc bén cứa vào đầu ngón tay anh một cách mượt mà, máu rỉ ra nhanh chóng nhuốm đầy mùi tanh. Bề ngoài anh lơ đãng nhìn trùng đực, nhưng tim lại đập ngày một dồn dập.

Nếu đối phương thực sự tỏ ra hoàn hảo như vậy, lưỡi đao của anh sẽ không chút do dự mà đâm xuyên qua trái tim nó.

Anh sẽ không bao giờ bị lừa dối nữa.

...

Trong khoảnh khắc ấy, vô vàn suy nghĩ lướt qua tâm trí Lục Mặc.

Đúng vậy, cậu phải chung thủy son sắt, như vậy mới đổi lại được những lời chỉ trỏ của xã hội Trùng tộc.

Thế nhưng, một trùng đực chung thủy lại là lựa chọn không thể tốt hơn đối với một trùng cái.

Là sự chỉ trích của xã hội, hay là sự oán hận và sát ý không ngừng của kẻ đầu ấp tay gối?

Lục Mặc, cậu muốn cả hai.

“Anh phải làm rõ một chuyện.” Cậu chủ nhỏ nheo đôi mắt xanh biếc lại, ngạo mạn nói: “Anh rơi vào địa bàn của tôi, anh hoàn toàn là vật sở hữu của tôi.”

“Từ thể xác đến tâm hồn, tôi sẽ chi phối mọi thứ của anh.”

“Anh không được chống đối.”

Lục Mặc đưa tay ra, chọc vào gò má mềm mại của trùng cái, khiến đầu anh khẽ nghiêng đi: “Chắc anh không biết đâu, tiếng tăm của tôi ở đây không tốt lắm, thứ tôi muốn không chỉ là sự phục tùng đơn giản.”

Chỉ có thư quân mới có thể cùng trùng đực kết huyết khế, từ đó tinh thần tương thông*, tâm ý tương đồng.

(*Thần giao cách cảm).

“Hiểu chưa?” Lục Mặc nhếch mép cười tà mị*: “Anh mà dám có hai lòng, tôi sẽ gϊếŧ anh ngay lập tức.”

(*Nụ cười gian tà, xấu xa nhưng quyến rũ, cuốn hút).

“...”

Trùng cái mắt đỏ khẽ mở to nắt, ngơ ngác nhìn Lục Mặc.