Chương 45

“Ồ?” Chử Thanh Ngọc tựa vào một tư thế thoải mái: “Giỏi đến mức nào? Chẳng lẽ còn giỏi hơn y tu của Vân Hoàn Tông? Vậy thì phải để ngài ấy chẩn trị kỹ cho ta một phen, nếu kết quả chẩn bệnh không giống với các y tu, vậy thì đưa ngài ấy đến Vân Hoàn Tông, để các y tu thỉnh giáo ngài ấy một phen, thế nào?”

Hồ Oanh: “…”

Vương lang trung: “…”

Vương lang trung phản ứng lại đầu tiên, đây đâu phải là đề bạt hắn, đây là muốn nâng hắn lên để gϊếŧ hắn a! Hắn chỉ là một người bình thường, ngày thường khám chữa một vài bệnh vặt, đâu có thể so sánh với những y tu có thể phi thiên độn địa, cải tử hoàn sinh, làm y tu thỉnh giáo hắn, đòi mạng hắn thì còn tạm được!

“Không không không! Không dám không dám, tiểu nhân xách giày cho các y tu cũng không xứng, nói gì đến thỉnh giáo, nếu bệnh của thiếu gia đã được các đạo quân chẩn trị qua, vậy tất nhiên là mọi việc ổn thỏa, ngày sau chỉ cần đúng giờ uống thuốc, cẩn thận tĩnh dưỡng là được.” Hắn nói một hơi xong, hơi có chút hoảng loạn lau mồ hôi chảy xuống từ trán, xách hòm thuốc lên, vội vàng chạy ra ngoài.

Thị nữ của Hồ Oanh định đuổi theo, nhưng vừa mới nhấc váy lên, còn chưa bước qua ngưỡng cửa đại sảnh, bóng dáng Vương lang trung đã biến mất ngoài cửa lớn của sân viện.

Mấy bước đường này, Vương lang trung có thể nói là chạy với tốc độ sinh tử, sợ dính vào mớ gia sự tranh đấu gay gắt này.

Mãi đến khi bóng dáng Vương lang trung biến mất, Sở Tự Phong ngồi ở chủ vị uống trà mới phản ứng lại chuyện vừa xảy ra, “rầm” một tiếng đặt chén trà xuống: “Sở Vũ, ngươi nói năng sao lại toàn lời châm chọc thế? Mời lang trung tới chẩn trị cho ngươi, là vì tốt cho ngươi, ngươi không cảm kích thì thôi, cần gì phải dùng lời lẽ uy hϊếp hắn? Thật sự nghĩ ta không hiểu ý tứ trong lời nói của ngươi sao?”

“A?” Chử Thanh Ngọc mặt lộ vẻ vô tội: “Phụ thân, ngài nói gì vậy? Con khi nào uy hϊếp hắn?”

Sở Tự Phong: “Hắn một lang trung phàm nhân, ngươi bảo hắn làm sao so với y tu trong tông môn, những lời ngươi vừa nói đó, chẳng phải là đang uy hϊếp hắn sao?”

Chử Thanh Ngọc: “Vậy bệnh mắt này của con đều đã được y tu xem qua, Hồ di nương còn gọi lang trung này tới chẩn trị cho con, chẳng phải là cảm thấy lang trung này y thuật còn cao hơn y tu của Vân Hoàn Tông sao? Di nương làm như vậy, tất nhiên có lý lẽ của bà ấy, bà ấy khẳng định là tốt cho con, sẽ không hại con chứ?”

Chính vì lang trung mình tự mình gọi tới bị Chử Thanh Ngọc vài ba câu dọa chạy, chuẩn bị khóc lóc một phen để tỏ vẻ uất ức, Hồ Oanh: “…” Khoan đã! Nửa đoạn sau là lời ta muốn nói mà!

“Là, là ta lo lắng quá độ, suy xét không chu toàn.” Hồ Oanh vội vàng bù đắp: “Vũ ca đừng vì vậy mà giận cá chém thớt một vị lang trung, hắn chẳng qua chỉ là một người thường kiếm sống mà thôi.”

Chử Thanh Ngọc: “Di nương nói đùa, ta chưa từng tức giận, lấy đâu ra giận cá chém thớt? Chẳng lẽ những lời ta vừa nói, khiến di nương nghe cảm thấy không dễ nghe? Không bằng nói thẳng ra, để ta giải thích một chút, kẻo di nương hiểu lầm ta.”

Hồ Oanh: “Đương nhiên không có, là ta biết chữ không nhiều, dùng sai từ, Vũ ca xin đừng trách.”

Chử Thanh Ngọc: “Không trách không trách, ngươi ngày sau cẩn thận chút là được.”

Hồ Oanh: “…”

Sở Tự Phong hơi nhíu mày: “A Vũ, ngươi trước kia phần nhiều là trầm mặc ít lời, hôm nay lại nói nhiều đến vậy.”

“Vậy sao?” Chử Thanh Ngọc cười khổ một tiếng, khẽ vuốt lên miếng vải trắng che trên hai mắt: “Ta hiện tại không nhìn thấy gì cả, cho nên đối với âm thanh đặc biệt nhạy bén, cũng vô cùng ỷ lại, các ngươi có lẽ không thể hiểu được, một khi xung quanh không có một chút âm thanh nào, ta liền cảm giác mình như đơn độc một mình, ta không muốn nếm trải nỗi khổ cô tịch này, chỉ có thể không ngừng giao tiếp với người khác, để giải tỏa nỗi cô đơn.”

Bởi vì thân thể này đã đổi ruột rồi, cha già của ta ơi!

Sở Tự Phong dường như có chút động lòng, thở dài một tiếng: “Con trai đáng thương của ta.”

Tần Tuế đã khóc một hồi lâu, vừa mới nín, nghe vậy lại nhỏ giọng khóc lên.

Nàng vừa rồi lo lắng con trai nghe thấy tiếng khóc của mình, lại tới an ủi nàng, chậm trễ việc chẩn trị, cho nên vẫn luôn cố nén, không dám phát ra tiếng.