“Không chán ghét thì phải sinh tiểu sói con sao? Bổn cô nương đâu phải công cụ sinh nở.” Diệp Xu cười lạnh.
Nàng mê dung mạo, nhưng đâu phải chỉ biết xem mặt mà quên cả lý trí. Lang yêu coi nàng là nguyên chủ, nhưng nàng tuyệt không muốn làm kẻ thế thân.
Nàng chọn cùng hắn ta kết đồng minh, một là vì thấy thực lực hắn ta mạnh mẽ, hai là tâm tính đơn thuần, gặp gỡ cũng là hữu duyên. Trên đường đồng hành, hắn ta bảo vệ nàng chu toàn mấy chục năm, nàng thì dạy hắn ta đề phòng lòng người nham hiểm, đôi bên cùng có lợi.
Diệp Xu bảo: “Huynh là lang yêu, chỉ có thể sinh con với người cùng tộc, hiểu chưa?”
Trì Lang cau mày: “Vì sao?”
Diệp Xu quyết định khai sáng cho kẻ chưa từng tiếp thụ lấy một ngày học vấn: “Chúng ta vốn chẳng cùng giống loài, sinh sản cách biệt, có muốn cũng không thể sinh được, hiểu không?”
Trì Lang nghe mà vẫn mờ mịt. Hắn ta cảm thấy đây là cái cớ Diệp Xu viện ra để từ chối sinh con cho hắn ta.
Diệp Xu an nhàn thưởng thức thịt thỏ.
[Con thỏ này bụng béo tròn, thịt mềm mọng, ăn thật ngon!]
Nàng xoa xoa bụng mình, chỉ mong rằng đừng có ngày nào đó lại bị yêu ma nuốt chửng, rồi khen nàng thịt mềm ngon miệng.
Chạy một đêm, bắt được thỏ, lại còn xoa đầu khúc gỗ một đêm, Diệp Xu ăn uống no nê, dựa vào vai Trì Lang mà ngủ. Môi khẽ nhếch lên, hơi thở nhẹ phả ra khiến cánh môi khẽ rung.
Trì Lang thấy nàng chẳng phòng bị, bàn tay nhấc cao. Chỉ cần hắn ta giữ chặt đầu nàng, hơi dùng sức là có thể lấy đi tính mệnh nàng.
Trong mộng, Diệp Xu trở mình, Trì Lang thấy nàng cử động thì hoảng, vội duỗi thẳng tay. Nàng thuận thế gối đầu vào ngực hắn ta, còn đưa tay sờ cơ ngực rắn chắc, miệng lẩm bẩm.
Trì Lang ghé tai nghe.
“Mềm thì mềm nhưng lạnh thật.”
Diệp Xu vốn sợ lạnh.
Trong rừng cây rậm rạp, khí ẩm thấp hơn bên ngoài, sáng sớm rét buốt, ban ngày cũng chẳng ấm.
Khi Diệp Xu tỉnh lại đã thấy mình cuộn trong lớp lông xám bạc, chợt nhớ lúc bản thân nửa tỉnh nửa mê có than lạnh nên mặt đỏ bừng.
“Tỉnh rồi?”
“Ừm.”
Trì Lang chớp mắt, hóa về hình người.
Hắn ta túm một nhúm lông biến thành y phục, vạt áo hơi xộc xệch, để lộ một mảng ngực trắng như tuyết. Diệp Xu nhìn đến ngây người.
[Đẹp quá!]
Không hề bị nắng rám, da thịt trắng mịn như băng như ngọc, ngay cả nàng cũng muốn có được!
Trì Lang có phần mất tự nhiên, giật lại vạt áo khỏi tay Diệp Xu, che lại rồi lạnh giọng: “Đã không chịu sinh sói con cho ta thì đừng có chạm vào ta.”