Diệp Xu nhẹ nhàng hé mắt: “Không sao, đang dạy dỗ chó hoang thôi.”
Thấy Trì Lang dán sát bên chân Diệp Xu làm nũng, Đào Xuân khẽ cười, nói: “Con chó hoang mà phu nhân nhặt về lại có linh tính đến lạ.”
Diệp Xu buông rèm xuống, nhấc bổng Trì Lang lên, nghiến răng mắng: “Ngươi là đồ súc sinh hoang dã, có biết sống được đến hiện tại là nhờ ai không hả? Phân biệt rõ lớn nhỏ cho bổn cô nương.”
Trì Lang nhe răng, trừng mắt đáp trả.
Nửa năm qua, Trì Lang đã lớn thêm một chút. Dáng vẻ cún con non nớt dần dần bộc lộ thú tính của loài sói. Khi để lộ hàm răng nhọn hoắt, trông hắn ta chẳng giống chó chút nào. Những khi không có người ngoài, hắn ta mới dám để lộ cặp răng nanh sáng loáng kia.
Diệp Xu chẳng chút e dè, ghé sát vào hắn ta, bắt chước dáng vẻ hùng hổ kia, nhăn mũi nhe răng, trưng ra vẻ mặt dữ tợn.
Chỉ là miệng lưỡi bén nhọn thôi chứ gì?
Doạ được ai kia chứ.
Trì Lang há miệng.
Soạt.
Lưỡi hắn ta quét ngang mặt nàng một cái, chẳng khác nào tạt một chậu nước bẩn vào mặt.
Diệp Xu lập tức quẳng hắn ta ra xa, điên cuồng dùng tay áo lau mặt, vừa lau vừa nôn khan.
“Lang yêu chết tiệt.”
“Không biết sạch sẽ gì hết.”
Trì Lang đắc ý ngồi chễm chệ trên kiệu, ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt hớn hở như vừa lập được chiến công.
Thấy bộ dạng đắc chí đến buồn nôn kia, Diệp Xu càng tức giận, giơ chân đá cho một cái.
Mũi giày mềm đá trúng bụng hắn ta như đang gãi ngứa. Trì Lang không những không thấy đau mà còn ra vẻ khoái chí. Nàng tức đến mức muốn thổ huyết.
Đàn ông lúc nào cũng như một đứa trẻ.
Lang yêu vẫn chỉ là một con sói con.
Ngoài trẻ con ba tuổi, nàng chưa từng thấy ai ngây ngô đến thế.
Sau khi về phủ, Diệp Xu vẫn còn giận.
Ngày thường, nàng vẫn hay ôm Trì Lang ra ngoài. Nhưng hôm nay nàng lại tự mình đi trước, để hắn ta lẽo đẽo theo sau.
Đào Xuân thầm nhủ: “Lần này phu nhận giận thật rồi.”
Chuyện Diệp Xu từng ghé qua biệt viện rất nhanh đã truyền đến tai Loan lão gia.
Sợ lỡ lời chuốc họa, người luyện đan liền kể hết việc Diệp Xu từng hỏi chuyện mình ra, không sót nửa chữ.
Sắc mặt lão gia Loan gia lập tức trầm xuống.
Người luyện đan sợ đến mức quỳ rạp dưới đất, run giọng biện bạch: “Lão gia, thiếu phu nhân hỏi đến, tiểu nhân nào dám không đáp.”
Loan lão gia phất tay tỏ vẻ chán ghét: “Đi luyện đan đi. Nếu ả dám ăn nói bậy bạ, ta sẽ đích thân dạy cho ả biết quy củ nhà họ Loan là thế nào.”
Loan lão gia vừa nói vừa lật người xuống khỏi nữ nhân bên cạnh.
Nếu Diệp Xu ở đây hẳn sẽ nhận ra ngay, đó chính là nha hoàn từng hầu hạ Loan Minh khi xưa.
Lúc này, làn da già nua khô khốc như vỏ cây mục kia đang dần căng mịn trở lại, có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Loan Dần đứng bên cạnh nhìn đến đỏ mắt, bước tới giúp phụ thân mặc y phục, nhỏ giọng hỏi: “Phụ thân, lứa lô đỉnh đầu tiên đã thành công. Khi nào con mới được nếm thử một lần?”