Loan Minh nhìn nàng, con ngươi sâu đen tựa vực thẳm vô đáy.
Diệp Xu khẽ rụt người lại.
Loan Minh bỗng ôm chặt lấy nàng, siết đến mức tưởng chừng muốn hòa nàng vào máu thịt của mình: “Tất cả sẽ trở nên tốt đẹp nhanh thôi.”
[Đại trưởng lão của Huyền Thiên Tông có một tuyệt kỹ, đó là Đại Phong Ấn Thuật. Ta sẽ phong ấn ký ức nàng, mang nàng nhập tông tu hành cùng ta. Vừa tránh được họa diệt môn, vừa khiến nàng quên đi tên Lang yêu kia, một lòng một dạ hướng về ta. Khi ấy, đôi ta tu luyện song tu chính tông, âm dương hòa hợp, cùng nhau trường sinh bất tử.]
Toàn thân Diệp Xu nổi da gà.
Hắn ta muốn nàng trở thành con rối lý tưởng, yêu, lệ thuộc và tồn tại vì hắn ta.
Loan Minh đứng dậy rời đi, vừa đến cửa lại đột ngột quay lại.
Diệp Xu vừa thở phào, tim lại lập tức nhảy vọt lên cổ họng.
Loan Minh rút một cái túi từ trong ngực ra: “Đây là đồ của nàng sao?”
“Là của ta.” Diệp Xu vội vàng giật lấy túi chứa đồ trong tay hắn ta.
Bảo sao mấy ngày nay hảo cảm của Trì Lang cứ lên xuống thất thường, thì ra Trì Lang vẫn luôn ở trên người Loan Minh.
Nàng giả vờ nặng tình với Lang yêu để lấy lòng thì hảo cảm tăng.
Nàng sợ Loan Minh nổi điên, tỏ ra thân thiết với hắn ta, hảo cảm của Lang yêu lại giảm.
Loan Minh nhìn nàng một cái sâu xa: “Ta đi một lát rồi về, không được phép tự tiện rời đi.”
Diệp Xu không chút nghi ngờ chuyện nếu nàng bỏ trốn, Loan Minh nhất định sẽ phế đôi chân nàng. Vì vậy chỉ lúng túng ừ một tiếng.
Loan Minh rời đi.
Đêm đến.
Diệp Xu nghe thấy tiếng động loạt soạt ngoài cửa sổ.
Nàng rón rén bước xuống giường, ghé sát vào khung cửa sổ.
Bên ngoài, Loan lão gia và Loan Dần đang thấp giọng trò chuyện.
“Có người thấy Minh nhi xuất môn rồi.”
“Nó đã về chưa?”
“Không rõ.”
“Đoạt Tiên Lệnh thì cần ba ngày, nếu nó thật sự đi rồi sẽ chưa về ngay đâu.”
Diệp Xu lập tức hiểu ra.
Từ đầu hai kẻ này đã ôm tâm tư bất chính.
Có Loan Minh ở đây, bọn họ còn kiêng dè.
Giờ Loan Minh đi rồi, tất sẽ bộc lộ bản tính thật.
Nàng lập tức nhảy lên giường, bắt đầu giả vờ diễn kịch, vừa nhảy vừa đập, tiếng “cót két” vang khắp phòng.
“Á... công tử, nhẹ một chút, ta... ta chịu không nổi rồi...”
Nàng nín thở, khàn giọng, cố gắng khiến âm thanh vừa mềm mỏng vừa ngọt lịm: “Vậy mà đã không chịu nổi?”
“Công tử... pháp song tu... thật lợi hại... tất cả đều cho chàng... đều là của chàng...”
Rồi lại giả giọng nam trầm thấp: “Là ta lợi hại, hay tên Lang yêu kia lợi hại hơn?”
“Chàng... là chàng...”
Cứ diễn như vậy suốt nửa canh giờ.
Tiếng động trong phòng dần lắng xuống, âm thanh ngoài cửa cũng biến mất.
Thoát hiểm một phen mà mệt mỏi rã rời, sau đó Diệp Xu nằm vật ra giường.
Cổ họng bị dằn ép tới mức như bốc cháy, nàng xuống giường rót chén trà làm dịu giọng.
Cảm thấy dễ chịu hơn, nàng liền lôi Trì Lang từ trong túi chứa đồ ra.