Sau khi Lục Cảnh đổ nước nóng vào bồn, lại nói một tiếng cho Tiêu Ngọc biết xong liền khóa cửa cẩn thận rồi ra ngoài.
Tên bợm rượu, lại lưu manh trong thôn này, thì chỉ có một người.
Nghĩ đến người kia, Lục Cảnh không nhịn được mà nghiến răng nghiến lợi, hai cánh tay cũng căng chặt đến mức nổi đầy gân xanh.
Tiêu Ngọc nhà hắn, ốm yếu đến mức hắn chỉ có thể không ngừng chăm lo từng tí, vậy mà mới chỉ vắng mặt có một hôm, tên kia đã cả gan đến tận nhà leo rào rồi.
Chuyện gì cũng có thể nhịn, nhưng riêng chuyện này thì không thể!
Nói đến Phùng Thắng, cha mẹ Phùng phải ngoài ba mươi mới có được hắn, nhưng hắn mới sinh chưa được bao lâu, thì ba Phùng đã bị lợn rừng ủi chết.
Một mình mẹ Phùng tằn tiện từng đồng nuôi hắn không lớn, nhưng vì thế mà bà ấy cũng bận tối mắt tối mũi, không có thời gian trông coi dạy dỗ hắn.
Phùng Thắng cứ thế mà bị nuôi thả lớn lên, càng lớn càng biếng nhác, cũng lắm tật nhiều bệnh.
Năm nay đã ngoài ba mươi nhưng mọi việc trong nhà đều do bà lão hơn bảy mươi lo toan.
Mỗi ngày, hắn không lông bông lêu lỏng khắp làng trên ngõ dưới, thì chính là trêu ghẹo phụ nữ trong thôn và những làng xung quanh. Không ít lần Phùng Thắng bị đánh cho thừa sống thiếu chết, nhưng cuối cùng đều giữ lại một hơi, suy cho cùng, mẹ Phùng là người đáng thương, ai cũng không nỡ để bà ấy người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Mà Phùng Thắng, sau khi ăn đòn nhừ tử lại ngoan ngoãn một khoảng thời gian xong thì lại chứng nào tật nấy. Dần dà, mọi người cũng lười để ý đến hắn, nhà ai có con gái đều canh chừng kỹ càng, Phùng Thắng cũng sợ nên chỉ dám trêu chọc mấy nhà quả phụ và phụ nữ mồ côi…
Lục Cảnh nhìn trời, đoán chừng mới qua khoảng bảy, tám giờ tối.
Bình thường giờ này Phùng Thắng sẽ lân la qua các thôn bên cạnh tìm bạn nhậu chơi bời, hôm nay bị Tiêu Ngọc dọa một trận, cũng không biết kẻ đó có yên thân ở nhà hay không.
Lục Cảnh suy nghĩ, rồi bước chậm đến cuối thôn nhìn xem.
Nhà Phùng Thắng rất dễ tìm, là căn nhà lớn nhất nhưng lại rách nát nhất nằm ở gần bìa rừng nhất thôn.
Nghĩ đến năm đó ông Phùng giỏi giang tháo vát bao nhiêu, đến hiện tại, bao nhiêu đồ trong nhà đều vì Phùng Thắng mà ráo nước ra đi…
Thật sự là khiến người ta không nhịn được mà thở dài!
Lục Cảnh không vào thẳng trong nhà, mà chỉ vờ như đang đi dạo xung quanh nhìn ngó một chút.
Nhìn một vòng không tìm được người cần tìm, Lục Cảnh không cấm nghĩ thầm: Xem ra vẫn là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Mới trưa bị chém một nhát, mà chiều đã la cà sang làng khác ăn nhậu chơi bời rồi!
Nghĩ một lúc, hắn lại vòng trở về cổng thôn, tìm một góc khuất yên lặng chờ đợi.
Trời tối dần, chừng hơn chín giờ một chút, mới thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng Phùng Thắng đang loạng choạng trở lại.
Phùng Thắng vừa đi vừa uống rượu. Hôm nay tâm trạng hắn không được tốt, còn đang định đi tìm Vương quả phụ làng bên để xả, ai mà dè, bà ta lại có mối khác, thế là hắn đành phải tiu nghỉu ra về.
Nghĩ tới ban ngày, cái tai bị người ta cắt qua một nhát, đổ máu, khiến hắn phải lên trấn khâu tận mấy mũi, mất một mớ tiền, đến bây giờ vẫn còn đang đau nhức, Phùng Thắng liền không nhịn được mà liên mồm chửi rủa.
“Mẹ kiếp! Con đàn bà thối tha… ợ… dám chém ông đây… ợ…”
“Thứ gì… ợ… mày nghĩ mày ngon lắm à? Hả?... Đồ đàn bà thối… ợ… thứ mọe mày… ợ…”
Hắn ợ lớn một tiếng, rồi ngửa đầu đổ chai rượu còn đang lở dở trên tay vào mồm.
Vậy mà ai ngờ, rượu mới đổ được mấy hợp, còn chưa kịp nuốt, thì trên lưng đã truyền đến đau nhức, hắn vậy mà bị người ta đá mạnh một cú ngã lăn vào ruộng, ăn một mớ nước bùn và phân hữu cơ suýt sặc chết, mới run rẫy bò dậy.
Hắn tức giận phun ra một mớ nước sình đen ngòm, ngửa đầu mắng lớn: “Thằng chó chết nào đá ông…”
Lời còn chưa dứt, thì đã bị khuôn mặt âm trầm của người nọ dọa cho giật nảy mình.
Phùng Thắng vuốt nước trên mặt, có chút sợ hãi mà hô lên, “C… Cảnh, là cậu à?”
Lục Cảnh ngồi xổm xuống bên bờ ruộng, hai mắt híp lại lạnh lùng nhìn hắn, “Thấy tao rồi, thì chắc là cũng biết được vì sao tao tới tìm mày nhỉ?”
Phùng Thắng hiển nhiên là biết, hắn còn chột dạ, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn thẳng người trước mắt.
Lục Cảnh lại nói tiếp, “Dù sao cũng cùng thôn với nhau, thì chắc mày cũng biết, thằng này từ nhỏ tính đã nóng như kem.”, Vừa nói, Lục Cảnh vừa chậm rãi lôi một cây gậy dài từ sau lưng ra, “Tới thằng này mà cũng dám chọc, xem ra họ Phùng nhà mày đã không còn muốn yên lành sống trên đời này nữa rồi, nhỉ?”
Cây gậy thô to kia vừa được lôi ra, thì cả người Phùng Thắng đã run lên lập cập.
Hắn cũng không biết ban ngày mình lấy lá gan ở đâu ra, mà lại muốn leo rào vào nhà Lục Cảnh nữa.
Chỉ nhớ mang máng dường như Lý Lộc nói vợ thằng Cảnh đẹp, trắng hồng lại nõn nà, thế là hắn liền mất hết lý trí, muốn thử chơi một lần kí©h thí©ɧ cho đã đời.
Bây giờ… người không chạm được, tai bị chém một nhát, còn có nguy cơ bị đánh mất mạng.
Phùng Thắng hèn hạ mà mếu máo, cố gượng cười, “Hơ, hờ hờ, Cảnh, Cảnh à, cậu xem, tôi, dù sao thì tôi cũng chưa làm gì…”
Lời còn chưa dứt, thì cổ áo hắn đã bị người túm lên. Lục Cảnh dùng một tay dễ dàng nhấc hắn ra khỏi ruộng, rồi hung hăng ném mạnh xuống đất.
Phùng Thắng đau tới choáng váng, còn chưa kịp la lên, thì mồm đã bị thứ gì đó nhét vào chặn lại.
Lục Cảnh nhìn ngó xung quanh một vòng, rồi túm tóc hắn kéo về phía chỗ khuất.
Phùng Thắng sợ chết khϊếp, miệng không ngừng ưm ưm dãy dụa muốn phun thứ kia ra, nhưng thứ đó lại rã ra đổ ngược vào họng, làm hắn nghẹn muốn chết, chỉ có thể vừa vùng vẫy vừa lã chã rơi nước mắt.
Ôi mẹ ơi, ôi ông trời ơi, hắn hối hận rồi!
Bây giờ hắn dập đầu van xin có còn kịp không?