Chương 29

Mặc dù đã tự nhủ là sẽ giúp Lục Cảnh nấu cơm, nhưng trải qua một ngày dài, lại thêm nhiều chuyện đau đầu, nên sau khi vừa nằm xuống giường, cơ thể Tiêu Ngọc đã không chống chịu nổi mà lập tức ngủ mất.

Lục Cảnh cũng không làm ồn tới Tiêu Ngọc, chỉ yên lặng xử lý những chuyện trong nhà, cọ rửa lại sân và mớ dao, rồi cũng nghiêm túc chuẩn bị bữa tối cho hai người.

Vì mệt nên Tiêu Ngọc lại ngủ mê man.

Trong mơ, cô lại trở về lúc vừa từ trên núi xuống, nhìn thấy tên bợm rượu đang loay hoay trước cửa nhà mình.

Cũng có lẽ là vì trong mơ, nên Tiêu Ngọc cảm giác bản thân sức lực tràn trề, một hơi có thể xốc lên được tảng đá lớn, dí theo tên kia đuổi đánh hắn chạy vòng quanh.

Sau đó, tên bợm rượu bị cô đánh teo lại thành con cóc.

Con cóc kia cứ hết nhảy lên chân rồi leo đến trên mình trên cổ cô.

Đến khi bên cạnh liên tục có tiếng gọi truyền tới, Tiêu Ngọc mới giật mình tỉnh lại.

Cô chớp chớp mắt, mơ màn nhìn khuôn mặt tuấn tú ở gần trước mặt, có chút không rõ đây là đâu.

Lục Cảnh thấy cô đã tỉnh thì không nhịn được mà hỏi, “Em mơ thấy gì vậy? Chăn gối đều bị đá tung lên.”

Tiêu Ngọc ngơ ngác gãi đầu ngồi dậy, khuôn mặt vì mới tỉnh ngủ nên có chút ửng đỏ, khiến Lục Cảnh không nhịn được mà đưa tay chạm nhẹ, nhưng lại nhanh chóng rụt lại, như sợ bị cô phát hiện.

“Ăn cơm thôi!” – Hắn nói, rồi xoay người ra ngoài hiên.

Tiêu Ngọc đánh ngáp mấy cái mới có thể xem như là tỉnh táo, rồi chậm rãi xuống giường ra ngoài.

Bên hiên nhà, mâm cơm đã được bày sẵn, một món mặn và một món canh.

Món mặn là trứng luộc ngâm nước mắm, món canh là canh khoai lang.

Ừm, canh khoai lang chỉ có khoai lang.

Tiêu Ngọc không nhịn được mà hơi cong cong khóe miệng.

Cô yên lặng ngồi xuống, chờ đợi Lục Cảnh xới cơm cho mình.

Cơm hơi có mùi khê, nhưng so với lần đầu tiên hiển nhiên đã được cải thiện hơn hẳn.

Không thể không nói, năng lực học tập của người này rất tốt.

Tiêu Ngọc gắp đồ ăn, ánh mắt của Lục Cảnh chằm chằm nhìn theo đôi đũa của cô.

Hết trứng rồi đến canh khoai lang, cuối cùng dưới ánh mắt đầy chờ mong của Lục Cảnh, Tiêu Ngọc nhìn hắn mỉm cười gật gù, “Ngọt nhưng không ngấy, rất ngon.”

Hắn nghe vậy thì im lặng gật đầu, cúi đầu ăn cơm, nhìn qua không có vẻ gì như là để tâm đến lời cô nói, nhưng Tiêu Ngọc lại phát hiện khóe mắt và môi của hắn thoáng cong lên, biểu thị rõ ràng chủ nhân của mình đang rất vui vẻ.

Hai người cứ như vậy mà yên lặng ăn cơm, đến cuối bữa, Tiêu Ngọc thoáng nhìn qua cổng nhà, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.

“Bọn họ tới sửa cổng rồi à? Lúc nào vậy?”

Cái cổng gỗ đã được đóng lại chắc chắn, vậy mà cô hoàn toàn không biết gì cả.

Lục Cảnh gật đầu, “Em ngủ được một lúc thì đến.”

Hắn cũng không nói là mình đã bảo mấy người kia làm một cách nhẹ nhàng, tránh làm ồn đến Tiêu Ngọc.

Tiêu Ngọc gật gù, lại nhìn ngắm một lúc, mới xoay người chuẩn bị thu dọn bát đũa.

Nhưng khi tay cô vừa chuẩn bị chạm đến cái nào, cũng đều bị Lục Cảnh nhanh nhẹn giành trước, hắn gom bát đũa xong để qua một bên, thì yên lặng nhìn Tiêu Ngọc chằm chằm, môi cũng hơi mím lại, như đang tìm từ để nói.

Tiêu Ngọc cũng nhận ra, cô không vội mà cũng phối hợp ngồi xuống, ngoan ngoãn chờ đợi.

Lục Cảnh nghĩ một lúc, rồi mới lên tiếng hỏi, “Hôm nay… đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tiêu Ngọc nghe thế liền thở hắt ra, vô cùng khí thế mà khoanh tay nhìn hắn, bộ dạng thể hiện rõ đến bây giờ vẫn còn tức giận, “Một thằng nào đó biết anh không có nhà, nên leo rào vào cạy cửa nhà anh, anh đoán xem nó định làm gì?”

Lục Cảnh thoáng cau mày, “Thế rồi em cầm dao chém nó?”

Tiêu Ngọc nhếch môi cười lạnh một cái, “Chém? Không hẳn, nhưng nó bị em dọa sợ, còn té ngã tè cả ra quần.”

“Rõ là thằng hèn còn học đòi làm biếи ŧɦái!”, giọng nói của Tiêu Ngọc cũng theo cảm xúc của cô mà nâng cao lên một tông.

Lục Cảnh nhìn bộ dạng khinh khỉnh này của cô thì hơi mím môi nhịn cười, nhưng vẫn có chút khó tin mà hỏi, “Em không sợ sao?”

Tiêu Ngọc mở lớn hai mắt, một bộ như anh đang đùa tôi đấy à, “Sợ á?”, vừa nói, cô vừa xắn cao tay áo, “Cái ngữ ấy hả, đến mười thằng tôi xử luôn cả mười, dễ như vặt cổ một con kiến ấy!”

Bộ dạng hùng hổ dọa người này của cô làm cho Lục Cảnh không cấm được mà thở dài thườn thượt, hắn khoanh tay lại nhìn cô chằm chằm, tốt bụng nhắc nhở, “Đến cái đòn gánh em cũng không ôm nổi.”

Tiêu Ngọc thoáng sửng sốt, như bây giờ mới chợt nhớ ra mình chỉ là một cô gái yếu nhớt còn bệnh tật dặt dẹo, trong thoáng chốc, khí thế vừa rồi bỗng chốc “phụt” một tiếng như quả bóng bị xì hơi mà xẹp xuống.

Đúng rồi nha, bây giờ đến cái đòn gánh cô cũng ôm không nổi. Lại nói, lần này là do tên kia không đề phòng, hắn cũng chẳng phải là cái thứ khỏe mạnh gì cho cam, nếu như đổi lại là người bình thường khác, thì cho dù có thể phóng dao, Tiêu Ngọc cũng không chiếm được bao nhiêu chỗ tốt.

Những kẻ dám leo rào vào nhà người khác đều có máu liều, ai biết được hắn có bị cô chọc giận, rồi làm gì ra chuyện gì đáng sợ không chứ?

Tiêu Ngọc ỉu xìu ôm cằm đầy chán nản.

Lục Cảnh thấy cô như vậy, cũng biết là cô đã hiểu, vì thế cũng không nói thêm mà vươn tay xoa xoa đầu cô.

Tóc Tiêu Ngọc rất mềm, cứ như lông động vật chứ không hề khô cứng như tóc của hắn.

Lục Cảnh đột nhiên nhận ra, hắn rất thích cảm giác xoa tóc cô như một đứa trẻ thế này!

Tiêu Ngọc ghét bỏ hất tay hắn ra, xoay người thở dài thường thượt đi vào nhà.

Lục Cảnh cũng nhìn theo bóng lưng của cô mà thở dài.

Hắn không biết là mình nên cảm thấy may mắn hay lo lắng nhiều hơn nữa.

May mắn vì Tiêu Ngọc có thể tự bảo vệ mình, lo lắng là sợ chẳng may đến một lúc nào đó, khi cô gặp nguy hiểm như hôm nay, nhưng lại không thể tự cứu lấy mình, mà hắn lại không có ở bên, thì cô gái của hắn phải làm sao bây giờ?

Lục Cảnh vừa dọn dẹp, vừa chìm trong mớ suy nghĩ ngổn ngang.

Hắn lại chợt nhận ra, dường như càng ngày càng có nhiều chuyện khiến mình phải lo nghĩ.