Lục Cảnh cưỡi xe đạp chạy như bay từ trên trấn về thôn.
Hắn còn đang định bụng sẽ làm cho Tiêu Ngọc bất ngờ, thì không ngờ khi mới rẽ vào ngõ, đã bị cảnh tượng phía xa làm cho sửng sốt.
Trước nhà hắn, một đám người đang tông cổng muốn xông vào, khiến máu nóng trong người Lục Cảnh lập tức sôi trào, chân đạp cũng càng thêm gia tốc.
“Các cậu đang làm gì vậy hả?” Lục Cảnh tức giận quát lên, xe đạp cũng lượn một vòng rồi thắng kít lại ngay trước cổng nhà.
Đám người nghe tiếng liền nhao nhao quay đầu, thấy là Lục Cảnh trở lại, lại nhìn thấy chiếc xe đạp mới tinh, trong thoáng chốc đều sững ra.
Bọn họ không nhìn lầm chứ? Là xe đạp! Xe đạp đó!
Đến khi Lục Cảnh dựng xe đi tới, mới có người giật mình tỉnh táo lại, “Cảnh, có trộm, có trộm chui vào nhà cậu.”
“Trộm?” Lục Cảnh nhíu mày đầy nghi hoặc.
“Đúng đúng, vừa rồi có trộm chui vào nhà cậu, chúng tôi lo nó lấy mất thứ gì, nên mới vội tông cửa vào muốn bắt người.”
Đáy lòng Lục Cảnh bất giác bị gõ một cái, hắn lo lắng vội đẩy đám người ra để xông vào trong.
Mà lúc này, Tiêu Ngọc ở bên trong nghe được tiếng Lục Cảnh trở lại, cũng đã mở cửa bước ra.
Đám người nhìn thấy bên trong còn có người thì nhất thời sững ra, đến khi thấy rõ con dao chặt thịt trong tay cô, bọn họ đều không hẹn mà cùng hít vào một hơi.
Lục Cảnh là người đầu tiên chạy tới trước mặt Tiêu Ngọc, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, gấp gáp hỏi, “Bọn họ nói trong nhà có trộm, em không sao chứ?”
Tiêu Ngọc chỉ nhìn hắn rồi nhàn nhạt lắc đầu một cái, sau đó mới nhìn qua mấy người ở cửa, trầm giọng hỏi, “Vừa rồi ai nói là thấy trộm leo vào?”
Những người ở đây đều là thanh niên cao lớn, nhưng không hiểu sao, khi đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Ngọc, bọn họ đều cảm giác được một trận áp lực khó tả.
Mấy người đồng loạt quay đầu nhìn về phía Lý Lộc.
Mà ánh mắt của Tiêu Ngọc, cũng lập tức lướt đến trên người hắn.
Từ lúc thấy Lục Cảnh trở lại, trong lòng Lý Lộc đã sớm bất an, bây giờ lại đột nhiên bị một đám người nhìn chằm chằm, sau lưng hắn đã thấm ra một tầng mồ hôi mỏng.
Phùng Thắng ở đâu rồi? Chẳng lẽ tên kia không tới tìm Tiêu Ngọc nữa?
Khốn kiếp, vậy mà hắn lại bị chơi khăm rồi!
Lý Lộc khó chịu và tức giận tới mức muốn nghiến răng nghiến lợi, nhưng nghĩ tới chuyện kia chỉ có hắn với Phùng Thắng biết, trong thoáng chốc liền bình tĩnh lại.
Hắn lộ ra vẻ thật thà và lo lắng, nhìn Tiêu Ngọc đáp lời, “Là tôi, vừa rồi tôi thoáng nhìn thấy có bóng người leo rào vào, nên mới giật mình cho là có trộm.”
Lý Lộc nói xong, liền giả vờ nhìn quanh tìm kiếm, cũng ra sức muốn ngó vào sâu bên trong nhà, “Hắn đâu rồi? Trong nhà không có sao? Hay là tôi nhìn lầm rồi?”
Lục Cảnh bị hành động và lời nói của hắn là cho cau mày.
Cái gì mà trong nhà có hay không, tên này muốn hủy hoại thanh danh vợ hắn hay gì.
Lục Cảnh lập tức phủ định, “Không có, cửa nhà vừa mới mở ra, sao có thể có ai.”
Mấy thanh niên thì không nghĩ nhiều như vậy, bọn họ nhao nhao gãi đầu nhìn nhau.
“Không có ai hết, hay là nhìn lầm rồi?”
“Có khi nào trốn mất rồi không?”
Có người không vui lập tức nhìn về phía Lý Lộc, “Chẳng phải vừa rồi cậu đã nói là nhìn rõ lắm sao?”
Lý Lộc ra vẻ lúng túng gãi đầu, “Này, này, có thể là đêm qua tôi ngủ không ngon, nên hôm nay hoa mắt rồi, xin lỗi các anh em nhiều.”
Nói rồi, hắn quay sang nhìn Lục Cảnh, “Cảnh à, xin lỗi cậu, cánh cổng này…” – Hắn chỉ chỉ cái cửa gỗ đã bị tông đổ, ra vẻ áy náy, “Tôi và mấy anh em sẽ sửa lại cho cậu nhé, đều là do tôi nhìn lầm, thật là, ai bảo dạo này lại tự nhiên mất ngủ chứ!”
Lục Cảnh cau mày, biểu lộ ra vẻ khó chịu rõ ràng, nhưng còn chưa đợi hắn kịp nói gì, bên cạnh đã vang lên tiếng của Tiêu Ngọc, “Không.”
Lục Cảnh và mấy người đều theo bản năng quay sang nhìn cô, Tiêu Ngọc lại ra vẻ như không có chuyện gì, thong dong cầm con dao chặt thịt cán dài bước lên, chậm rãi ngồi xuống bậc thềm bên hiên nhà, “Anh ta không nhìn lầm đâu.”
Đang lúc mọi người còn đang nghi hoặc không hiểu lời cô nói là có ý gì, thì Tiêu Ngọc đã vươn tay, chỉ chỉ về phía con dao vẫn còn đang ghim giữa sân.
Vũng nướ© ŧıểυ của tên bợm rượu kia đã sớm bị nắng hong khô, nhưng trên nền xi măng màu trắng đυ.c, vẫn còn lại vết gỉ ố loang lỗ và mùi khai ngai ngái ghê mũi.
Tiêu Ngọc vừa chỉ, vừa mỉm cười lạnh lùng nhìn về phía đám người, “Các anh biết đây là gì không?”, rồi, cô lại dời mắt về phía vết máu đỏ sậm nhỏ giọt rơi vãi xung quanh, hất cằm với Lý Lộc, “Hay là anh đoán thử xem?”
Thằng nhãi không biết trời cao đất dày này lại muốn tính kế cô sao?
Tiêu Ngọc không nhịn được mà cười gằn trong lòng.
Cái trò chơi mèo vờn chuột này, Tiêu Ngọc cô là người thành thạo nhất!